|
Mới nghe tin Đảng Tự do và Đảng Quốc gia chính thức “đường ai nấy đi”, chấm dứt liên minh gần 100 năm từng đưa cánh hữu Úc nhiều lần lên nắm chính quyền. Sự kiện này đặt ra một câu hỏi lớn: ai sẽ là đối trọng mới của Lao động?
Lao động hiện chiếm đa số tuyệt đối số ghế hiện tại ở Hạ viện, không cần liên minh. Lao động giờ đây là "gã khổng lồ đỏ", đại diện cho tầng lớp trung lưu thành thị, người trẻ, người nhập cư và giới trí thức – một lực lượng cấp tiến, thiên tả rõ rệt. Nhưng nước Úc luôn có xu hướng duy trì một đảng bảo thủ làm đối trọng, như một cơ chế tự cân bằng. Và đó là chỗ trống đang bị bỏ ngỏ. Đảng Xanh (Greens)? Hầu như không thể. Đảng Xanh còn “tả” hơn cả Lao động – không thể đại diện cho nông dân, giới doanh nghiệp hay tầng lớp lao động truyền thống. KỊCH BẢN 1: Tự do và Quốc gia chỉ tạm tách và sẽ tái hợp Đây là kịch bản khả dĩ và hợp lý nhất. Việc "ly thân chính trị" chỉ là chiêu bài chiến lược để tái định vị thương hiệu, xả áp lực nội bộ, và chia lại vai trò trong đàm phán chính sách. Khi sát bầu cử, áp lực từ cử tri và truyền thông sẽ buộc hai bên ngồi lại, bởi nếu không thì cả hai đều khó đủ sức đương đầu với Lao động. Tạm xa nhau để rồi lại trở về như đôi vợ chồng già: nhìn nhau thì chán nhưng li dị thì hơi ngán. KỊCH BẢN 2: Tự do thôn tính Quốc gia Tự do có tổ chức lớn, thương hiệu mạnh, trải dài toàn quốc. Nếu họ tái cấu trúc thông minh, họ có thể lấn sân sang nông thôn, lấy luôn vai trò của Quốc gia. Nhưng nếu đi quá xa về phía cánh hữu, họ có thể đánh mất cử tri ôn hoà ở thành thị. KỊCH BẢN 3: Quốc gia hấp thụ Tự do? Nghe hơi viễn tưởng, nhưng nếu Tự do tiếp tục mất phương hướng, Quốc gia có thể mở rộng bản sắc, hướng đến vùng ven và ngoại ô. Rào cản lớn nhất đối với thương hiệu “đảng nông thôn” của Quốc gia là việc nó rất khó phù hợp với cử tri thành thị. KỊCH BẢN 4: Quốc gia bắt tay với One Nation, hình thành liên minh bảo thủ mới Hai đảng này chia sẻ cử tri ở vùng sâu vùng xa, cùng hoài nghi chính sách khí hậu và nhập cư. Nếu Quốc gia kết hợp với One Nation, họ có thể tạo ra một "cánh hữu thực dụng" – nói tiếng nói gần gũi với nông dân và tầng lớp lao động bảo thủ. Ở chiều ngược lại tự do khó có thể liên minh với One Nation vì xung đột văn hoá và hình ảnh chính thống. Nghĩ thì trong chính trị, đảng nào nói được tiếng nói của người dân – đơn giản, thiết thực, gần gũi – thì đảng ấy vững mạnh. Đảng nào xa rời thực tế thì sớm muộn gì cũng... tiêu tùng. Bàn tới đây tự nhiên đói bụng, không biết nhà còn cơm nguội không... Bạn nghĩ phe bảo thủ của Úc nên tái hợp, tái cấu trúc hay nhường sân cho thế lực mới?
0 Comments
Leave a Reply. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
June 2026
Categories |
RSS Feed