|
5/29/2025 0 Comments Phụ thuộc kinh tế vào chồng?Thời còn đi học, tôi đã nhiều lần nghe thầy cô căn dặn các bạn nữ: “Các em phải cố gắng học hành để mai này không sống dựa vào ai, ăn bám chồng rồi nó khinh cho đấy!”
Lời ấy tuy đơn sơ mà thấm thía, nhất là xem xét hiện thực xã hội quanh tôi lúc bấy giờ. Xã hội Việt Nam khi tôi lớn lên có khá nhiều phụ nữ ở nhà nội trợ, có lẽ xuất phát từ khuôn mẫu “Nam nhân ngoại tòng, nữ nhân nội trợ”. Ngày nay, xã hội Việt Nam cũng đã thay đổi, huống chi tôi còn đem thân đi sống xứ người. Nghĩ thì vai trò của vợ chồng trong gia đình cũng cần được nhìn nhận lại cho thấu đáo. Tôi có hai cô con gái nên câu hỏi: “Có nên phụ thuộc chồng hay không?” không phải điều gì xa vời – mà là câu chuyện tôi phải chuẩn bị để góp ý cho con gái mình, không chỉ bằng lời nói suông, mà phải chỉ vào các tấm gương, các bằng chứng sống từ người chung quanh để con tự quan sát. Tôi đồng tình với quan điểm “phụ thuộc về kinh tế là lệ thuộc vào mọi mặt”, tuy nhiên không nên vội quy kết việc phụ nữ ở nhà làm nội trợ là sống phụ thuộc. Nếu một gia đình mà người chồng đi làm kiếm tiền, người vợ quán xuyến việc nhà, nuôi dạy con cái thì đó chỉ đơn giản là sự phân công – miễn rằng cả hai tôn trọng và ghi nhận giá trị của nhau. Một gia đình kiểu truyền thống cần gì? Thứ nhất, nếu người chồng là trụ cột tài chính, thì thu nhập cần đủ lớn để lo cho gia đình: bao gồm chi tiêu hàng tháng, quỹ dự phòng cho biến cố – như thất nghiệp, bệnh tật, tai nạn… – và đầu tư. Thứ hai, dù một người đi làm, một người ở nhà, thì tiền bạc làm ra vẫn phải là của chung. Chồng đi làm không có nghĩa là chồng “nuôi” vợ. Vợ ở nhà không có nghĩa là “ăn bám” chồng. Nói đến câu “thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn” thì phải bắt đầu từ định nghĩa xem chữ thuận nó thế nào. Thuận, thì phải cùng nhau đứng tên tài sản, cùng giữ sổ ngân hàng, cùng bàn bạc trước những quyết định lớn nhỏ trong nhà. Việc tiếng nói của một người quan trọng hơn người kia là dấu hiệu cảnh báo sự bất bình đẳng. Hôn nhân là kết nghĩa, không phải hợp đồng Trong công việc hàng ngày, tôi đôi khi thấy người ta lập thoả thuận tiền hôn nhân – điều vốn phổ biến ở phương Tây. Nhưng tôi sẽ khuyên con gái mình, rằng nếu một người đàn ông đặt nặng chuyện tiền bạc lên trên tình cảm, đó là dấu hiệu con nên rút lui. Hãy nhớ rằng để đến với mối quan hệ ấy, tức là người con gái đang đánh đổi tất cả các mối quan hệ khác ở ngoài kia. Dĩ nhiên, nếu nhà trai có khối tài sản quá lớn thì đôi bên cũng nên cư xử tinh tế, hài hòa giữa lý và tình. Nhưng đấy là nói chuyện hy hữu, không phải là phần lớn cuộc hôn nhân ở ngoài kia. Làm dâu hào môn – có thật là sướng? Chuyện cô bé lọ lem thể hiện một mơ ước phổ biến của các thiếu nữ là được làm dâu hào môn, nhưng sự thực thì làm dâu hào môn có phải là "chuột sa chỉnh gạo"? Thực tế, mọi tài sản hào môn vẫn thường do cha mẹ chồng nắm giữ chừng nào họ còn sống, nên nếu vợ chồng có gãy gánh giữa đường thì người phụ nữ cũng thường ra đi tay trắng, dù nhiều người đã vì nhà chồng mà hi sinh tuổi trẻ, sức khoẻ, thậm chí mang nặng đẻ đau. Nên biết, các gia đình giàu có thường có rất nhiều quy tắc và ràng buộc, một nàng dâu hào môn thường khó được sống theo ý mình. Làm dâu hào môn, nghe thì hay, nhưng tiền bạc, suy cho cùng, chỉ là phương tiện để sống, không phải là thước đo của hạnh phúc. Ngẫm thì, một gia đình hạnh phúc nhiều khi chỉ đơn giản là vợ chồng yêu thương nhau, cùng làm, cùng hưởng, cùng gánh, cùng lo. Hôn nhân là mái ấm, không phải chiến trường. Vợ chồng cần chung sức, thay vì đối đầu. Một gia đình truyền thống trong xã hội hiện đại nên là sự cân đối hài hoà của cả vợ lẫn chồng, trên cơ sở tình yêu và hoà thuận, để gây dựng một môi trường yên ấm cho con cái phát triển.
0 Comments
Leave a Reply. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
June 2026
Categories |
RSS Feed