TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

7/23/2026 0 Comments

Khi người yêu "thất thân" với người khác

Picture
Picture
​Nếu biết trước người mình sắp cưới lại mang thai với người khác, bạn còn dám bước tiếp không? Có lẽ phần lớn chúng ta sẽ lắc đầu, nhưng câu chuyện dưới đây không nằm trong cái phần lớn đó.

Sau nhiều năm làm nghề, hồ sơ của Thành và Liễu, có lẽ mà một trong những câu chuyện để lại trong tôi ấn tượng mạnh mẽ nhất.

Liễu và Thành tình cờ gặp nhau vào năm 2015 tại một quán cơm trên đường Nguyễn Trãi, Quận Nhất.

Hôm đó, Liễu nhìn thấy Thành ngồi ăn một mình. Thấy anh có vẻ giống người nước ngoài nên cô chủ động bắt chuyện bằng tiếng Anh để luyện ngoại ngữ. Nói chuyện được một lúc mới phát hiện anh nói tiếng Việt rất sõi. Hai người trao đổi số điện thoại rồi ai về cuộc sống của người nấy.

Một tháng sau, từ Úc, bất ngờ Thành gọi cho Liễu, và chuyện tình của họ cứ thế bắt đầu.

Những cuộc điện thoại của hai người ngày càng nhiều hơn, rồi thành những cuộc gọi mỗi ngày. Hai người chia sẻ với nhau đủ thứ chuyện trên đời, từ công việc, gia đình cho đến những ước mơ của mình.

Cuối năm ấy, Thành xin nghỉ phép về Việt Nam. Đó là khi những cuộc trò chuyện trở thành một mối tình. Rồi những năm sau đó, Thành nhiều lần bay về Việt Nam. Hai người cùng đi Đà Lạt, cùng đón sinh nhật, rồi Thành đưa Liễu về ra mắt gia đình ở Sóc Trăng và chính thức xin phép cưới.

Mọi thứ tưởng như đã có một cái kết viên mãn. Thế nhưng chỉ ít lâu trước ngày cưới, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra.

Trong một lần mất kiểm soát, Liễu đã mang thai với một người khác.

Em đứng trước lựa chọn rất đau đớn: che giấu tất cả để bước vào hôn nhân, hoặc nói ra sự thật và chấp nhận mất người mình yêu.

Đến cuối cùng, Liễu chọn sự thật.

Khi biết mọi chuyện, Thành đau đớn, nhưng sau tất cả, anh vẫn quyết định tha thứ.

Anh chấp nhận đứa bé chưa chào đời như chính con của mình và vẫn giữ lời hứa sẽ cưới Liễu. Có lẽ với Thành, tình yêu chưa bao giờ được đo bằng việc người kia hoàn hảo đến đâu, mà phải xem long mình có thể vì được nắm tay người kia mà phải vượt qua những gì.

Năm 2019, hai người chính thức kết hôn, rồi đại dịch COVID-19 khiến họ phải tiếp tục yêu xa thêm nhiều năm.

Đến năm 2022, hai vợ chồng tìm đến văn phòng tôi để bắt đầu hành trình xin visa bạn đời.

Tôi vẫn còn nhớ ấn tượng của mình khi bắt mạch cho hồ sơ đặc biệt này.

Trong nghề, chúng tôi thường gọi đùa là kiểu hồ sơ "mua trâu tặng nghé".

Nhưng trường hợp này, rắc rối lớn hơn ở chỗ: đứa bé lại được sinh ra sau khi hai người đã yêu nhau.

Đối với Bộ Nội vụ, đây là một tình huống rất dễ làm phát sinh nghi ngờ.

Họ hoàn toàn có thể đặt câu hỏi rằng liệu cuộc hôn nhân này có thật hay không, hay người cha thật sự của đứa trẻ vẫn còn đâu đó ngoài kia, chờ đợi người xin visa vào thường trú để tái hợp?

Chính vì vậy, hồ sơ đối diện với rủi ro từ chối khá đáng kể. Nhưng rồi đến năm 2024, Liễu cũng được cấp visa tạm trú.

Sau đó, hai vợ chồng quay lại văn phòng để tiếp tục mở hồ sơ xin thường trú.

Tưởng như chặng đường còn lại của Liễu sẽ nhẹ nhàng và êm đẹp, thì một biến cố khác lại xảy đến.

Con trai của Liễu ở Việt Nam là bé Nam gặp khó khăn trong việc chăm sóc. Gia đình bên ngoại không còn ai có thể tiếp tục nuôi dưỡng cháu.

Cuối cùng, hai vợ chồng phải nộp đơn xin visa 445 để đưa Nam sang Úc cùng mẹ, trong thời gian chờ đợi họ phải xin thêm visa du lịch để Nam qua Úc.

May mắn là trong lúc Nam đang ở Úc bằng visa du lịch, hồ sơ con phụ thuộc 445 của cháu cũng vừa hay được cấp và Nam nhanh chóng được gộp vào hồ sơ thường trú của mẹ.

Hôm qua, cuộc gọi cuối cùng mà cả gia đình mong đợi cũng đã đến.

Tôi gọi báo tin Liễu và bé Nam được cấp thường trú cùng một ngày.

Điều có lẽ sẽ khiến tôi nhớ mãi về hồ sơ này không phải là những bằng chứng, cũng không phải những thủ tục pháp lý, mà là sự lựa chọn của Thành từ nhiều năm trước.

Có những người chỉ yêu khi mọi thứ đều hoàn hảo, lại có những người chọn ở lại sau khi đã nhìn thấy tất cả những vết nứt.

Đó mới là thứ làm nên một cuộc hôn nhân bền vững.

​Ai đó đã nói: “tình yêu chưa bao giờ là tìm kiếm một người hoàn hảo để yêu, mà là chọn yêu trọn vẹn một người không hề hoàn hảo”.
0 Comments

7/23/2026 0 Comments

Ân tình 55 năm

Picture
Picture
Câu chuyện của hồ sơ này bắt đầu từ năm 1971, có hai cô nữ sinh Sài Thành học cùng lớp là Thoa và Oanh.

Ngày ấy, hai người thân nhau lắm. Nhiều hôm tan học, Thoa lại đạp xe theo Oanh về nhà chơi. Tình bạn hồi đó thân đến mức Thoa mỗi lần đến chơi vẫn gọi mẹ của Oanh là "Mẹ" và gia đình Oanh cũng coi Thoa như người trong gia đình.

Hồi đó, nhà Oanh còn có một cô em gái tên Anh, và Thoa cũng rất quý con bé Anh kháu khỉnh.

Những buổi chiều Sài Gòn còn yên bình, Thoa thường chở bé Anh đi ăn cà rem, rồi hai chị em rong ruổi khắp các con đường hóng mát.

Khi ấy, Thoa làm sao có thể tưởng tượng được rằng hơn bốn mươi năm sau, cô bé ngồi sau chiếc xe đạp ấy sẽ trở thành người bạn đời của mình.
Rồi năm 1975 đến, chiến tranh Việt Nam kết thúc. Biến động của đất nước cũng cuốn mỗi gia đình về một hướng khác nhau.

Gia đình Oanh rời Việt Nam, còn Thoa ở lại. Những người từng coi nhau như người một nhà bỗng mất liên lạc hoàn toàn.

Suốt ba mươi lăm năm. Họ không liên lạc.

Chị Thoa sau đó lấy chồng, có con. Năm 2009, chồng của Thoa qua đời. Sau nhiều năm chăm lo cho gia đình, đến khi hai người con đều đã trưởng thành và đi tha phương lập nghiệp.

Chị Thoa lại trở về cuộc sống một mình, chấp nhận phần còn lại của cuộc đời mình có lẽ sẽ lặng lẽ trôi qua như vậy. Chị bắt đầu tham gia hoạt động từ thiện ở nhà thờ.

Nhưng cuộc đời vẫn luôn có những bất ngờ chờ đợi. Năm 2010, Oanh về Việt Nam thăm quê và tình cờ gặp lại Thoa. Hai người bạn cũ vui mừng gặp lại nhau sau ba mươi lăm năm thất lạc nhờ làm chung chương trình thiện nguyện của nhà thờ.

Năm 2015, Oanh gọi điện cho Thoa và nói rằng em gái mình là Anh sẽ cùng đoàn thiện nguyện trở về Việt Nam. Oanh nhờ Thoa dẫn Anh đi tham quan. Rồi Oanh đưa điện thoại cho Anh để nói chuyện với Thoa.

Đó là cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người sau bốn mươi năm xa cách. Họ gần như nói chuyện mỗi ngày qua Viber. Có những hôm nói từ chiều đến tận lúc trời sáng ở Melbourne. Hai người kể cho nhau nghe tất cả những gì đã xảy ra trong bốn mươi năm mất liên lạc và cùng nhau ôn lại hạnh phúc của một thưở Sài Gòn.

Tháng 11 năm ấy, Anh trở về Việt Nam. Hai người cùng nhau thăm lại những khung đường gắn với tuổi thơ của Anh. Rồi họ cùng nhau đến Đà Nẵng, Hội An, Vũng Tàu và Đà Lạt. Sau chuyến đi ấy, cả hai đều biết rằng đây không còn đơn thuần là tình cảm của những người bạn cũ.

Đó là khởi đầu của một chuyện tình đến rất muộn trong cuộc đời.

Sang năm sau, Anh trở về Việt Nam dự sinh nhật sáu mươi tuổi của Thoa. Rồi Anh rủ Thoa sang Úc dự đám cưới cháu của Anh.

Trong chuyến đi năm ấy, Thoa gặp lại người mà mình từng gọi là "Mẹ" từ thuở học trò. Hai mẹ con gặp lại nhau, vừa mừng vừa tủi.

Hơn bốn mươi năm trôi qua, trong mắt người mẹ, Thoa vẫn như cô nữ sinh ngày nào. Tình cảm họ còn đong đầy hơn ngày cũ, khi chưa từng có bốn mươi năm thất lạc.

Cuối năm 2017, Thoa sang Úc thêm một lần nữa. Năm đó, mẹ của Anh lâm bệnh nặng.

Suốt nhiều tuần, Thoa gần như ở bên cạnh chăm sóc bà. Chị nấu ăn, dọn dẹp, đưa bà đi khám bệnh, sáng tối đều đo huyết áp rồi báo kết quả vào nhóm gia đình. Chị chăm sóc người phụ nữ ấy bằng tất cả tình cảm của một người con gái dành cho người mẹ mà mình đã từng yêu kính từ thuở thiếu thời.

Đầu năm 2018, hai người cùng về Việt Nam ăn Tết. Trở lại Melbourne, Anh cầu hôn Thoa, và hai người kết hôn. Anh đưa Thoa đi mở tài khoản ngân hàng chung, rồi bắt đầu xây dựng cuộc sống như bao cặp vợ chồng khác.

Cũng trong năm ấy, Thoa và Anh tìm đến văn phòng tôi. Thoa và Anh là cặp vợ chồng đồng tính đầu tiên mà văn phòng tôi đại diện vì hôn nhân đồng tính chỉ vừa được hợp pháp hoá vào năm 2017.

Tháng 5 năm 2018, hồ sơ visa bạn đời của Anh và Thoa được nộp. Ngày ấy, chẳng ai ngờ rằng đó cũng là ngày bắt đầu của một hành trình kéo dài tám năm.

Đầu năm 2019, mẹ của Anh qua đời. Biến cố ấy đã thay đổi tất cả.

Theo lời kể của Thoa, từ sau đám tang, không khí trong gia đình thay đổi 180 độ.

Những lời trách móc xuất hiện. Rồi những lời xúc phạm. Rồi sự kiểm soát.

Người phụ nữ từng nắm tay chị bước vào hôn nhân giờ đây trở thành người khiến chị sợ hãi.

Đến một ngày, Thoa buộc phải rời khỏi ngôi nhà mà mình từng nghĩ sẽ sống đến cuối đời.

Ít lâu sau, Bộ Nội vụ từ chối hồ sơ. Chị Thoa kháng cáo lên Tribunal, nhưng Tribunal giữ nguyên quyết định từ chối vào năm 2021.

Đó là một trong những khoảng thời gian nặng nề và tăm tối nhất của hồ sơ.

Một người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi, với cuộc hôn nhân tan vỡ.

Chị không còn gia đình, không còn nơi để về, lại nhận thêm một quyết định nói rằng tình yêu của mình chưa từng tồn tại.

Nhưng chúng tôi không dừng lại. Hồ sơ tiếp tục được đưa lên Tòa Liên bang. Do dịch COVID, hồ sơ Toà Liên bang phải mất 4 năm, đến giữa năm 2025 mới có trát Toà.

Ngay trước ngày tranh tụng, Bộ Nội vụ chấp nhận rằng quyết định của Tribunal có vấn đề.

Hồ sơ được trả ngược trở lại Tribunal để xét xử lại từ đầu vào giữa năm 2025.

Lần xét xử thứ hai kéo dài thêm gần một năm nữa, trước khi Tribunal cho Chị thắng Toà mà không cần tổ chức điều trần lần hai.

Hai tháng trước, hồ sơ được chuyển về Bộ Nội vụ để hoàn tất các thủ tục cuối cùng.

Và hôm nay, đúng tám năm sau ngày chúng tôi nộp hồ sơ, Chị Thoa được cấp cùng lúc visa tạm trú và visa thường trú.

Khi gọi điện báo tin, Thoa cười rồi nói với tôi:

"Tốt quá rồi. Để ngày mai Chị đi đăng ký Medicare lấy thẻ khám bệnh."

Tôi lặng người vài giây. Một quyền lợi tưởng bé nhỏ cũng đủ làm Chị vui đến vậy.

Sau tám năm mòn mỏi, điều người phụ nữ ấy mong mỏi nhất không phải là ăn mừng.

Chỉ đơn giản là được cầm trên tay tấm thẻ khám chữa bệnh.

Chị Thoa tính ra mệnh thật khổ. Chồng chết, con đi làm ăn xa. Tưởng gặp lại được ân tình 40 năm xa cách, có đâu ngờ lòng người đổi thay… Rồi từ Bộ đến Tribunal, hai lần đành đoạn, đẩy cuộc đời Chị vào bế tắc khôn cùng.

1971 – 2026 là 55 năm để đi đến hồi kết của một mối nhân duyên, để rồi từ nay ai sống yên đời người nấy.

​Dẫu biết đến sau cùng, mọi thứ rồi cũng sẽ hoá hư vô. Nhưng có những lúc, cái hư vô đến quá vội, khiến cho lòng người chơi vơi đến lạ lùng.
0 Comments

7/22/2026 0 Comments

Quyết tâm và thành quả

​Giữa năm ngoái, Xuân đến gặp tôi cùng người chồng của mình. Lúc đó, tôi đại diện cho cả hai vợ chồng trong hồ sơ visa bạn đời.

Mọi thứ tưởng như rất bình thường, nhưng chỉ vài tháng sau, cuộc hôn nhân bắt đầu rạn nứt. Đến đầu năm nay, hai người chính thức chia tay.

Người bảo lãnh muốn chấm dứt hồ sơ. Thậm chí, anh ấy còn nhiều lần tìm cách lôi kéo tôi bỏ luôn vụ việc.

Nhưng tôi có nguyên tắc riêng mà tôi gọi vui là “tinh thần của một lính đánh thuê chuyên nghiệp".

Nhiệm vụ khi đã nhận, tôi không trung thành với người chồng hay người vợ, mà trung thành với với hồ sơ và quyền lợi hợp pháp của người xin visa.

Nếu luật định rằng vẫn còn một con đường, thì tôi chắc chắn sẽ đi đến hết con đường đó.

Hồ sơ của Xuân là một chặn đường gian khổ. Mười ba năm sống bất hợp pháp.

Hai cuộc hôn nhân tan vỡ. Một đứa con nhỏ từ mối quan hệ đầu tiên. Và một hồ sơ nộp vào chưa tới một năm thì mối quan hệ đổ vỡ.

Nhưng cũng từ đây, từng bước một, mọi việc trên hồ sơ Xuân bắt đầu thay đổi.

Từng bằng chứng được hoàn thiện, từng yêu cầu được đáp ứng, từng nút thắt dần được tháo gỡ.

Sáng nay, tôi gọi điện cho Xuân. Báo rằng em vừa được cấp thường trú.

Ở đầu dây bên kia, Xuân im lặng vài giây rồi hỏi lại tôi. "Anh nói thật không?"

Tôi xác nhận, nhưng Xuân lại hỏi thêm lần nữa, rồi thêm một lần nữa.

Em vẫn chưa dám tin điều đó là thật.

Xuân kể với tôi rằng từ ngày chuyển hồ sơ về văn phòng, em cứ thấy những tin tốt cứ lần lượt đến đều mỗi tháng.

Mỗi lần có tiến triển, em đều mừng, nhưng càng mừng em lại càng sợ. Sợ rằng mình hy vọng quá nhiều rồi lại thất vọng.

Sau mười ba năm sống trong tình trạng bấp bênh, con người ta đôi khi không còn dám tin vào những điều tốt đẹp nữa.

Qua điện thoại, tôi nghe giọng Xuân nghẹn lại, lời nói em dần đứt quãng vì không đủ hơi.

Tôi cũng lặng người khi đầu dây bên kia em im lặng.

Giá trị lớn nhất của công việc này chưa bao giờ nằm ở tờ visa, mà là khi chứng kiến một khách hàng sau nhiều năm oằn mình trong nghịch cảnh cuối cùng đến được bến đỗ an toàn.

Là một người mẹ trẻ không còn phải sống trong nỗi sợ xanh xao.

Là một đứa trẻ rồi đây lớn lên trong một tương lai ổn định.

​Phần thưởng lớn nhất của nghề này, không phải là hợp đồng, cũng không phải những lời cảm ơn, mà là khoảnh khắc chứng kiến công sức của mình bỏ ra thực sự đã góp phần để một khách hàng lấy lại được cuộc đời của chính họ.
0 Comments

7/22/2026 0 Comments

Một vụ mai mối

Picture
Picture
Năm 2020, giữa lúc đại dịch COVID-19 khiến cả thế giới gần như đóng băng, Nguyên vừa đặt chân đến Úc theo diện đoàn tụ gia đình.

Một đất nước mới, ngôn ngữ mới, hầu như không có bạn bè.

Cuộc sống của Nguyên lúc này chỉ xoay quanh đi làm rồi về nhà.

Đúng lúc ấy, chị gái của Nguyên tình cờ giới thiệu cho Nguyên một người bạn, tên Hồng, và hai người bắt đầu nói chuyện qua Facebook.

Ban đầu chỉ là vài lời hỏi thăm, vài câu chuyện phiếm, để rồi trở thành những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya.

Họ kể cho nhau nghe về quê hương, gia đình, công việc, những dự định trong tương lai. Dù chưa từng gặp mặt, cả hai đều cảm thấy mình tìm được một người thật sự thấu hiểu mình.

Nhưng yêu nhau vào đúng thời điểm đại dịch không hề dễ.

Suốt gần hai năm, họ chỉ có thể nhìn thấy nhau qua màn hình điện thoại.

Trong khoảng thời gian ấy, Nguyên mất việc vì dịch bệnh, phải chật vật tìm công việc mới, học tiếng Anh, học lái xe để ổn định cuộc sống tại Úc.

Hồng luôn ở bên động viên, và tiếp thêm động lực để Nguyên them mạnh mẽ. Ngược lại ở Úc, cũng có lần Nguyên thức trắng đêm chờ điện thoại chỉ để biết Hồng đã trải qua phẫu thuật thành công ở Việt Nam.

Đến đầu năm 2022, sau gần hai năm chờ đợi vì COVID, Nguyên mới có thể bay về Việt Nam.

Lần đầu họ gặp nhau, hai mươi tựa như một chớp mắt. Nhưng đủ để họ nhận ra người kia là người mình muốn đi cùng hết cả cuộc đời.

Nguyên giành phần lớn thời gian ở Huế để ra mắt gia đình Hồng, cùng ăn Tết, thắp hương ông bà, gặp họ hàng và tận hưởng những ngày bình yên bên nhau.

Đúng dịp Tết năm đó, Hồng không may mắc COVID. Nguyên bỏ hết dự định, ở nhà chăm sóc cô từng bữa ăn, từng ly nước. Sau này nhìn lại, Hồng kể rằng đó là lúc cô ấy biết mình đã chọn đúng người để yêu thương.

Sau chuyến gặp đầu tiên, hai gia đình chính thức gặp gỡ và đồng ý cho hai người tiến tới hôn nhân. Ít lâu sau, Hồng trở thành nhân viên của Trương Như Bảo Migration Việt Nam.

Thật thú vị khi một người từng là đồng nghiệp, rồi lại trở thành khách hàng của chính văn phòng mình. Chúng tôi chuẩn bị hồ sơ visa đính hôn cho Hồng.

Đầu năm 2024, Hồng được cấp visa để sang Úc đoàn tụ với Nguyên. Tất nhiên, niềm vui của Hồng lúc này pha với một ít chộn rộn của công ty vì phải tìm kiếm nhân lực thay thế.

Ít lâu sau khi sang Úc, Nguyên và Hồng đăng kí kết hôn và văn phòng tiếp tục đại diện nộp hồ sơ visa bạn đời.

Hôm qua, tôi báo tin vui rằng Hồng đã chính thức trở thành thường trú nhân Úc. Điều khiến chúng tôi hạnh phúc nhất không chỉ là thêm một hồ sơ được cấp visa, mà là được đồng hành cùng khách hàng gần như từ đầu đến cuối hành trình.

Từ visa đính hôn, đến visa bạn đời, và hôm nay là thường trú nhân.

Như một lời chúc mừng dành cho Hồng và Nguyên, văn phòng sẽ miễn phí hồ sơ xin quốc tịch Úc khi Hồng đủ điều kiện, đồng thời tiếp tục đồng hành bằng dịch vụ hậu mãi trọn gói trong những năm sắp tới.

​Quyết định cấp visa không nhất thiết là một kết thúc, nó thường là một khởi đầu.
0 Comments

7/21/2026 0 Comments

Ba năm đợi chờ, và một cuộc gọi

Picture
Đầu tháng 3 năm 2023, Duy đến Trương Như Bảo Migration để trao đổi về hồ sơ bạn đời với Sam.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về Sam là... cậu chàng quá đẹp trai.

Sam đẹp trai toả sáng kiểu tài tử hạng A của Hollywood. Sam là tây trắng, mắt xanh, người cao ráo, điển trai, với phong thái lịch lãm.

Ngày sau khi khách kí hợp đồng, văn phòng nhanh chóng hoàn tất hồ sơ và nộp visa vào tháng 4 năm 2023.

Hồ sơ sau đó bước vào giai đoạn mà rất nhiều người xin visa đều sợ nhất. Im lặng.

Không có yêu cầu bổ sung, không ai gọi phỏng vấn, hoàn toàn không một tín hiệu nào từ Bộ Nội vụ.

Một tháng. Sáu tháng. Một năm. Hai năm. Rồi ba năm.

Lâu lâu, Duy cũng gọi tôi, hỏi:

"Anh Bảo, có tin gì chưa?"

Và câu trả lời của tôi vẫn luôn là:

"Chưa em ơi."

Hai tháng trước, Bộ Nội vụ gửi thư mời khám sức khoẻ.

Đây tất nhiên là một tín hiệu rất tích cực, nhưng cũng chưa ai dám chắc điều gì.

Và hôm nay, chuỗi này chờ đợi của hai em đã đi đến hồi kết.

Bộ Nội vụ cấp cùng lúc visa tạm trú và visa thường trú cho Duy.

Tôi lập tức gọi cho Duy, lúc em đang đi làm.

Biết được cấp visa, giọng Duy thay đổi hẳn.

Niềm vui em vỡ òa sau ba năm dài chờ đợi. Bất ngờ, Duy tâm sự:

"Anh biết không... mười lăm năm rồi em chưa về lại Việt Nam."

Tôi khẽ thở dài, phía bên kia Duy cũng lặng đi vài giây.

Đối với nhiều người, visa chỉ là một quyết định hành chính.

Nhưng với một người con xa quê mười lăm năm, đó là chiếc vé để được trở về.

Lần đầu sau hơn một thập kỉ.

Mười lăm năm xa quê. Ba năm chờ đợi. Một cuộc gọi kéo dài vài phút.

Nhưng từ đây nó sẽ thay đổi cả một kiếp người.

Chúc mừng Duy và Sam.

Chúc hai em sớm được cùng nhau trở về Việt Nam.

​Tôi tin rằng, đó sẽ là một chuyến đi mà hai em sẽ nhớ suốt đời.
0 Comments

7/21/2026 0 Comments

Một chuyện tình đẹp

Picture
Picture
Đầu năm 2023, Hải đến văn phòng gặp tôi để hỏi về hồ sơ visa bạn đời với Thư.

Thành thật mà nói thì ấn tượng đầu tiên của tôi không phải là chuyện visa, mà là một sự nể phục đối với Hải.

Theo thông tin ban đầu, Thư là y tá. Cô nàng đẹp từ gương mặt đến vóc dáng, giỏi giang hiền lành lại tự mình lấy được vé thường trú dựa vào bằng cấp của mình.

Cỏ thể nói, Thư đúng chuẩn vợ người ta - lại kém Hải đúng 6 tuổi, vậy mà ổng tán được.

Lúc đó tôi chỉ muốn nói với Hải rằng:

“Thiếu hiệp thật là tuổi trẻ tài cao, lòng ngưỡng mộ của tại hạ đối với thiếu hiệp thật như nước sông cuồn cuộn, chảy hoài không dứt…”

Về sau, khi hỗ trợ hai em làm bản tường trình, tôi mới hiểu vì sao Thư lại chọn Hải.

Không phải vì Hải giàu, không phải vì Hải có địa vị, cũng không phải vì Hải có tương lai di trú sáng lạn. Thậm chí ngược lại.

Hải từng bỏ dở việc học, rồi ở lậu luôn ở Úc.

Vậy điều gì khiến một cô gái như Thư quyết định gắn bó với Hải?

Cơ duyên đầu tiên là hai người tình cờ dọn vào thuê hai phòng trong cùng một căn nhà.

Thư kể hồi đó Thư bị hack mất một khoản tiền trong tài khoản ngân hàng. Thư vô cùng lo lắng và lúng túng vì không biết phải làm thế nào để không bị hack thêm lần nữa.

Hải chủ động chở Thư đến ngân hàng giải quyết, rồi cẩn thận hướng dẫn cách bảo vệ tài khoản trước khi lặng lẽ quay lại việc của mình.

Một lần khác, khi đi chợ, thấy Thư sợ chó vì từng bị chó cắn lúc nhỏ, Hải tinh ý bước lên phía trước, chắn giữa con chó để Thư yên tâm đi phía sau.

Có lần cửa sau căn nhà bị hỏng khóa, biết Thư bất an vì phòng Thư nằm ngay cạnh cửa sau, Hải đề nghị Thư lên phòng mình ngủ, Hải nhường phần lớn chiếc giường cho Thư, còn mình nằm sát mép.

Đêm ấy, hai người không sao ngủ được cho đến khi một người chợt trở mình, một người đánh bạo dang tay ôm lấy người kia, rồi họ cứ vậy cùng nhau ngủ đến sáng.

Nhận xét về chồng mình, Thư viết: "Hải không phải là người nói nhiều. Hành động là cách anh ấy thể hiện tình yêu."

Hải nhớ từng món ăn Thư từng nhắc đến. Mua dịch, Hải mua sữa chua, Yakult, và cam tươi để Thư tăng sức đề kháng chiến đấu trong mùa dịch khi phải dốc sức cứu người.

Mỗi ngày, Hải vẫn dậy sớm làm bữa sáng, rồi đưa Thư đi làm. Ở nhà, Hải sẽ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa để khi Thư làm về, em không phải động tay.

Hải luôn quan tâm vợ bằng từng tình huống rất nhỏ, như hỏi han vợ sau mỗi ca trực, và chính những việc nhỏ ấy lại khiến một người vợ trẻ cảm thấy mình được yêu thương.

Thư kể rằng Hải chưa bao giờ yêu cầu cô bảo lãnh mình. Ngược lại, Hải từng nói: "Anh không có giấy tờ cũng được. Anh không muốn em phải chịu áp lực vì anh."

Chỉ đến khi chính Thư chủ động đề nghị xây dựng tương lai cùng nhau thì Hải mới đồng ý nộp hồ sơ.

Hồ sơ nộp vào ba năm mà vẫn không có động tĩnh gì. Bất ngờ, hai tháng trước gia đình nhận được thư thông báo ý định từ chối visa. Lý do chính là quá khứ cư trú bất hợp pháp của Hải.

Cả nhà trải qua một phen lo lắng.

Tôi cùng hai vợ chồng ra soát lại hồ sơ, thu thập thêm tài liệu, hy vọng giải trình cụ thể từng vấn đề. Một tháng sau ngày giải trình, tôi nhận được kết quả. Hải được cấp cả tạm trú và thường trú.

Tôi gọi điện báo tin cho Thư, nhưng em đang ở bệnh viện. Lát sau, Thư gọi lại. Khi nhận tin vui, Thư cười tinh nghịch:

"Anh gửi visa cho em thôi nhé! Để tối em về em còn diễn tuồng Lưu Bình Dương Lễ với ảnh chơi."

Tôi nghe xong chỉ biết bật cười.

Ta nói... gặp cô vợ này cũng ít có ác lắm.

Nhưng có lẽ, sau chuỗi ngày mệt mỏi và nặng nề - người ta có quyền ăn mừng quá trớn một chút.

Khép lại hồ sơ của Thư và Hải, tôi nhận ra một điều.

Tình yêu nhiều khi không cần những lời tỏ tình lãng mạn hay những món quà đắt tiền.

Nó bắt đầu từ những điều rất giản dị: đủ quan tâm để nhớ người kia thích ăn gì, đủ can đảm để bước lên bảo vệ người mình thương, và đủ chân thành luôn ở đó khi người ấy cần mình nhất.

​Có vậy thôi.
0 Comments

7/11/2026 0 Comments

Từ hồ sơ tị nạn đến xin can thiệp bộ trưởng

Picture
Thông thường, tôi không nhận làm hồ sơ tị nạn. Bởi đây là một lĩnh vực rất đặc thù, và rất hiếm khi gặp hồ sơ có khả năng thành công đáng kể.
Tuy nhiên, có những trường hợp khiến tôi không thể làm ngơ.

Câu chuyện hôm nay là của một người cha, người đã từng xin visa tị nạn nhưng không thành công. Hồ sơ đã trải qua đầy đủ quá trình xem xét và khiếu nại nhưng cuối cùng vẫn bị từ chối.

Điều đặc biệt là trong suốt thời gian ở Úc, anh này có một người con sinh ra tại Úc. Cháu bé hiện đã 10 tuổi và là công dân Úc.

Một đứa trẻ mang quốc tịch Úc xứng đáng được lớn lên cùng cha mình, nếu điều đó phù hợp với lợi ích tốt nhất của cháu và được pháp luật cho phép.

Vì vậy, thay vì tiếp tục tranh luận về hồ sơ tị nạn đã khép lại, chúng tôi lựa chọn một con đường khác: trình bày hoàn cảnh đặc biệt của gia đình và đề nghị Bộ trưởng xem xét can thiệp theo thẩm quyền.

Đây là kiểu hồ sơ hiếm gặp. Không phải trường hợp nào cũng đủ điều kiện để được Bộ trưởng xem xét, và cũng không có gì bảo đảm rằng yêu cầu sẽ được chấp nhận. Nhưng nếu còn một cơ hội hợp pháp để bảo vệ sự gắn kết giữa một người cha và đứa con của mình, thì đó là một cơ hội đáng để cố gắng.

​Hy vọng rằng lần này, cháu bé sẽ không phải lớn lên mà thiếu vắng người cha.
0 Comments

6/24/2026 0 Comments

June 24th, 2026

Picture
Kết thúc tuần làm việc bằng một quyết định khiếu nại thành công tại Tribunal.

Đây là một hồ sơ mà khách hàng đã bị tố cáo không phải một lần, mà tới ba lần. Những thông tin tố cáo đó cuối cùng thành công làm cho hồ sơ bị từ chối.

Kết quả hôm nay, Tribunal không chỉ cho khách hàng khiếu nại thành công, mà còn đưa ra một nhận định mang tính an ủi:

Tribunal chấp nhận lời giải thích của người xin visa, bác bỏ toàn bộ nội dung tố cáo, và nhận định rằng những người cung cấp thông tin có thể đã hành động vì động cơ xấu.

Đọc đến đoạn này, tôi thực sự hy vọng khách hàng cảm thấy được an ủi phần nào.

Hôm nay, trùng hợp là tôi cũng đang làm việc với một nữ khách hàng là nạn nhân của bạo hành gia đình. Có thể tưởng tượng được những câu chuyện drama như thế này sẽ làm người trong cuộc rối rắm và mệt mỏi đến chừng nào.

May mà bản thân tôi sống khá đơn giản, xác định phương châm sống là né drama tối đa, nhờ vậy mà bản thân luôn có đủ năng lượng để ngồi cùng khách hàng, gỡ từng nút thắt khi drama bất ngờ ập đến cuộc đời họ.

​Ngẫm thì người sống ở đời, nếu ta không tìm đến drama thì drama sẽ tìm đến ta, để nhờ ta giải quyết.
0 Comments

6/11/2026 0 Comments

Hôm nay cùng cộng sự đi Tòa.

Picture
Tribunal nói thắng toà, khách ôm mặt òa khóc…

Chồng chết, kẻ gian tố cáo, Bộ từ chối visa.

Mẹ góa con côi, 6 năm mòn mỏi.

​Ngày mai, trời lại sáng.
0 Comments

6/2/2026 0 Comments

June 02nd, 2026

Picture
Một chiếc visa con phụ thuộc để sang Úc cùng mẹ vào thường trú. Người bảo lãnh từng bị kết án vì hành vi phạm pháp nên giải trình hơi cực. Mà cũng xong ​

0 Comments
<<Previous

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.