TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

3/28/2022 0 Comments

​Một hồ sơ mang theo

Picture
Picture
Picture
Picture
Picture
Picture
Sau khi thành công khiếu nại quyết định từ chối của Bộ Nội vụ, Hiền hỏi ý kiến tôi về lộ trình sắp tới của hồ sơ. Tính đến thời điểm đó - tháng 3 năm 2020 - Hiền đã chờ đợi gần 4 năm (kể từ ngày nộp hồ sơ vào tháng 5 năm 2016).
(https://www.truongnhubao.com/.../co-mot-phep-mau-mang-ten...)

“Hồ sơ của em có thể sẽ rất nhanh có kết quả, như 3-4 tháng gì đó, nhưng cũng có thể sẽ kéo dài và phức tạp hơn.” - Tôi trả lời nghiêm túc – “Anh sẽ không ngạc nhiên nếu nhân viên Bộ Di trú vẫn còn quan ngại về hồ sơ của nhà mình”

Đối với hồ sơ của Hiền, tôi có thể yên tâm phần nào bởi tôi biết Hiền là người sắc sảo và sáng dạ. Hiền bàn bạc với chồng rồi quyết định để tôi tiếp tục thụ lý hồ sơ sau toà cho em và hai bé con đi kèm hồ sơ mẹ.

Thành thật mà nói, tại thời điểm đó của hồ sơ, tôi không thể thấy trước chuyện gì sẽ xãy ra cho Hiền, cho cậu con trai lớn hay cô con gái nhỏ của em. Diễn biến tiếp theo của hồ sơ phụ thuộc rất lớn vào động thái của Bộ Nội vụ.

Bộ vẫn còn quan ngại
---------------------

Tháng 4 năm 2020, văn phòng thông báo với Bộ Nội vụ về việc tiếp quản hồ sơ của Hiền thay cho văn phòng cũ. Hồ sơ của Hiền rơi vào im lặng trong suốt 8 tháng tiếp theo…

Tháng 1 năm 2021, hồ sơ được chuyển cho nhân viên Di trí với số hiệu nhân viên là 11700, yêu cầu Hiền đi khám sức khoẻ, nộp giấy chứng nhận không tiền án tiền sự và yêu cầu hiền hợp pháp hoá cậu con trai. Hồ sơ không đã động gì đến cô bé út. Theo đúng yêu cầu của Di trú, bằng chứng được bổ sung trong kì hạn Bộ đưa ra.

Khoản một tháng sau, Bộ lại yêu cầu Hiền hợp pháp hoá cho cô con gái vì bé đang không có visa. Lần này, người liên lạc cho Hiền là một nhân viên khác với số hiệu 19000.

Tôi giải thích với Hiền, thông thường số hiệu nhân viên thể hiện mức độ thâm niên của nhân viên ấy. Số hiệu càng nhỏ, chứng tỏ nhân viên ấy càng có thâm niên, và ngược lại. Tuy nhiên, trong trường hợp này không phải như thế.

Nhân viên có số hiệu 19000 kia là nhân viên thâm niên mà tôi từng làm việc nhiều lần trước đó. Tuy nhân viên này liên lạc Hiền về vấn đề visa chờ của bé út, nhưng chuyên môn thực sự của nhân viên này lại không phải phòng cấp visa chờ mà là ở đội xét duyệt visa bạn đời ở Victoria.

Không ngạc nhiên khi cuộc phỏng vấn tiếp đó của nhân viên ấy và Hiền diễn ra chủ yếu xoay quanh hồ sơ bạn đời, không mảy may đá động gì đến hồ sơ visa chờ của bé út. Rất may là Hiền hoàn toàn nắm rõ hồ sơ của mình, em ứng phó rất linh hoạt và Bộ nội vụ không thể làm khó em với hàng loạt câu hỏi hóc búa.

Sau đó, theo đúng yêu cầu của Bộ, cô con gái út của Hiền được hợp pháp hoá và đính kèm vào hồ sơ của mẹ.

Một hồ sơ lên đến tận nóc
--------------------------

Cuối tháng 4 năm 2021, hồ sơ một lần nữa chuyển cho nhân viên mới với số hiệu vị trí nhân viên là 300. Điều này có nghĩa, hồ sơ của Hiền được chuyển lên cho cấp trên của nhân viên lần trước. Đây có lẽ là một trong những nhân viên đứng đầu đội hồ sơ bạn đời của Victoria, và lần này đến phiên đại diện di trú là người tiếp nhận phỏng vấn.

Nhân viên này gọi điện cho tôi để trao đổi trực tiếp về hồ sơ, một điều phải nói là vô cùng hiếm gặp. Sau vài câu chào hỏi xã giao, nhân viên này đi thẳng vào mấu chốt quan trọng nhất: “tại sao vấn đề ai là cha ruột của bé út trong hồ sơ này chưa bao giờ được làm rõ?”

Tôi trả lời: “Vì hai vợ chồng Hiền cho rằng hiện tại chưa phải là thời điểm thích hợp, và vì Toà Kháng cáo nhận định rằng việc làm rõ vấn đề này là một điều không cần thiết”

Nhân viên này sau đó không nói gì thêm, chỉ gửi thư yêu cầu bé út đi khám sức khoẻ và người bảo lãnh cung cấp lý lịch tư pháp. Một lần nữa, hồ sơ được bổ sung rồi đi vào im lặng.

Bẵng đi 6 tháng, nhân viên này lại liên lạc. Lần này Cô yêu cầu Hiền đồng ý cho Bộ xét lại một quyết định trước đó. Quyết định này Hiền chưa từng nhận được nên không biết nó là quyết định gì và rất hoang mang. Em nhờ tôi hỏi rõ trước khi ra quyết định.

Tôi gửi thư cho nhân viên để xin một bản sao của quyết định mà nhân viên này đề cập tới trong email trước đó. Sau khi nhận được quyết định cũ và biết được nội dung cụ thể, Hiền đồng ý để Bộ xét lại quyết định từ chối hồ sơ phụ thuộc của cậu con trai.

Tháng 11 năm 2021, Bộ một lần nữa yêu cầu bổ sung bằng chứng. Lần này là yêu cầu cậu con trai của Hiền đi khám sức khoẻ và giấy xác nhận đồng ý cho trẻ dưới 18 tuổi (cậu con trai và cô bé út) được định cư Úc. Một lần nữa, bằng chứng lại được bổ sung.

Những tháng ngày chờ đợi
--------------------------

Phải nói những ngày đầu sau khi nhận thư của Bộ Nội vụ luôn là những ngày căng thẳng nhất. Bởi cả tôi và Hiền phải căng não để lượng định những vấn đề phức tạp có thể xãy đến với hồ sơ từ từng phương án trả lời cụ thể. Mỗi lần trả lời xong, rồi hồ sơ lại rơi vào im lặng, Hiền đều kiên nhẫn chờ tin, thi thoảng em cũng hỏi han, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ hối thúc.

Cứ mỗi dạo nhận được thư mới của Bộ Nội vụ, Hiền lại lặn lội chạy xe từ miền tây chạy lên văn phòng ở miền đông nam Melbourne để được tôi cập nhật và tư vấn trực tiếp. Chưa bao giờ tôi nghe Hiền than là “chạy xa quá” hay “em bận quá”.
Có dạo, tôi tình cờ thấy có người đăng hỏi thăm về dịch vụ di trú ở một trang Facebook của cộng đồng, Hiền gợi ý người đăng kia tìm đến Trương Như Bảo Migration. Điều làm tôi ấn tượng là nhận định sắc sảo của Hiền về ngành di trú từ phương diện là một người tiêu dùng.

Hiền nói em cũng đang làm hồ sơ ở văn phòng, rằng em thấy hài lòng về cách làm việc ở đây. Tuy nhiên, Hiền cho rằng ngoài sự tận tâm của người làm hồ sơ, độ khó của hồ sơ và độ may mắn của mỗi người cũng góp phần không nhỏ quyết định xem hồ sơ ấy có thành công không nữa.

Nhận định này cho thấy Hiền không thần tượng mù quán trước một vấn đề hay cá nhân như nhiều người tôi thường thấy. Quan trọng hơn là sự hiểu biết của Hiền đã gỡ bỏ rất nhiều gánh nặng tâm lý trong tôi, vì tôi biết dù kết quả hồ sơ như thế nào, Hiền cũng sẽ có cái nhìn công bằng về những nỗ lực mà vợ chồng em và văn phòng đã bỏ ra và cố gắng.

Kết thúc
---------

Hôm nay, văn phòng nhận được 6 email liên tiếp thông báo cấp visa tạm trú và thường trú cho ba mẹ con. Đọc email, tôi ngồi bệt xuống ghế, run run hít một hơi thật dài. Vậy là, trong hành trình hơn 2000 ngày của hồ sơ, tôi đã đồng hành với Hiền gần 1000 ngày… 1000 ngày chỉ mong đợi có mỗi giây phút này đây.

Tôi gọi điện báo cho Hiền. Bên kia đầu dây, Hiền không kìm được mà reo lên vui sướng, các bạn bè của Hiền nghe tin em có visa cũng hò hét vui theo. Rồi trong tiếng hò reo, tôi không nghe thấy giọng của Hiền nữa. Bên kia vẫn ồn ào, tôi nghe ai đó nói: “ơ, khóc đấy à, con kia…”
​
Hành trình Di trú của tôi có thể sẽ vẫn còn dài phía trước. Nhưng câu chuyện của Hiền, có lẽ sẽ mãi là một trong những kỉ niệm đẹp nhất trong hành trang tôi muốn mang theo.
0 Comments

3/28/2022 0 Comments

Có một phép màu mang tên tình yêu

Picture
Tầm một năm trước, qua lời giới thiệu của một người bạn, Hiền tìm đến gặp tôi để hỏi về hồ sơ của mình.
Tại thời điểm đó, người bảo lãnh đã rút đơn bảo trợ và hồ sơ Hiền đã bị Bộ di trú Úc (Nội vụ) từ chối.

- Nút thắt -
Điểm thú vị của hồ sơ này là ở chỗ: Hiền có hai đứa con; đứa đầu - Hiền có thai trước khi nộp hồ sơ - không phải là con của người bảo lãnh ; đứa con thứ hai - sinh sau khi nộp hồ sơ bạn đời nhưng trên giấy khai sinh ghi tên cha trùng với tên cha của đứa con thứ nhất...

"Để thắng được hồ sơ khiếu nại này, Hiền cần chứng minh em với người bảo lãnh là vợ chồng thành thật, và chúng ta sẽ có rất nhiều điều cần phải giải thích" - tôi phân tích - "Câu hỏi lớn ở đây là làm thế nào mà sau khi đến với người bảo lãnh, em lại có đứa con thứ hai và trên giấy khai sinh của cháu, người bảo lãnh lại không phải là Cha đứa nhỏ. Trùng hợp hơn, người cha trên giấy khai sinh đứa bé lại cũng là cha đứa con đầu lòng của em..."

- Câu chuyện -

Tám năm trước, Hiền lần đầu đặt chân đến Úc khi em 19 tuổi. Cũng như các bạn bè cùng trang lứa, Hiền lần đầu có được sự tự do bên ngoài vòng tay cha mẹ. Em nhanh chóng làm quen với nhiều bạn bè sinh viên khác ở trên miền đất mới.
Qua sự "môi giới" của một người bạn, Hiền quen với Đức, nhân vật nam chính mà sau này sẽ vào vai người bảo lãnh. Họ đi chơi một vài lần nhưng Hiền quyết định cả hai chỉ có thể là bạn.

Trong khi Đức có rất nhiều tình cảm với Hiền, cô gái trẻ vẫn e ngại khoảng cách trong suy nghĩ của hai người là quá lớn. Hiền cho rằng Đức là một chàng trai tốt nhưng Đức không phải là hoàng tử cưỡi bạch mã mà con tim em vẫn đang tìm kiếm. Vị hoàng tử ấy, rốt cục xuất hiện hơn nửa năm sau.

"Trí đẹp trai lắm anh ạ" - Hiền cười và kể - "Kiểu sạch sẽ, trắng trẻo ấy. Nói cười gì cũng duyên, nên bọn em đến với nhau nhanh lắm. Chưa được hai tháng thì em phát hiện mình có bầu".

"Khổ cái là đúng vào lúc đó, Trí bỏ đi mất biệt. Facebook thì xoá còn điện thoại thì khoá. Em đến nhà tìm thì chủ nhà bảo với em là Trí ở lậu đã bị di trú bắt, trục xuất về Việt Nam rồi. Em nghe tin mà cứ như trời sập, Trí còn chưa biết em có thai, làm sao mà liên lạc. Đầu óc em lúc đó rối bời, không biết phải làm thế nào cả..."

Thấy Hiền suy sụp quá, Đức lại thường xuyên hỏi han ân cần. Khi Hiền kể cho Đức nghe về hoàn cảnh của mình, Đức cũng chết lặng ở trong lòng. Nhưng rồi, khi Đức tự hỏi mình: "tình yêu của Đức giành cho Hiền, thực sự có đủ lớn và bao dung hay chỉ là chút say nắng đầu đời của một chàng trai trẻ?"

Sau cùng, Đức quyết định mình sẽ lo cho Hiền và con. Đức tính nhận làm cha đứa nhỏ với hy vọng mình sẽ là kết thúc có hậu của người con gái mình thương.

Đức đưa Hiền về giới thiệu gia đình, rồi đề nghị Hiền dọn về sống chung. Đức xin phép mẹ kết hôn rồi nhờ mẹ gọi điện cho Ba Mẹ Hiền để dạm ngõ. Đức muốn mọi chuyện êm đẹp trước khi bụng Hiền kịp lớn lên, và bí mật về đứa con ấy, Đức muốn chôn sâu chỉ có hai vợ chồng được biết.

Nhưng che dấu một sự thật tày trời như vậy, không phải là dễ dàng. Nhất là với Hiền, em không muốn bắt đầu cuộc hôn nhân của mình bằng sự dối trá. Em lo lắng vì sợ người ta phát hiện ra những cũng dằn vặt vì sự thật em đang che đậy.
Một lần, mẹ Đức bắt gặp em đang nước mắt đầm đìa khi đang phơi áo quần nên gặn hỏi lý do, Hiền không chịu được nữa bèn đem hết sự thật nói cho mẹ biết.

Hiền nói với mẹ em rất yêu Đức vì sự tử tế và càng muốn bù đắp cho thiệt thòi của chồng, nhưng tai của mẹ chồng có vẻ đã quá đầy vì tin sét đánh nên không còn nghe thêm được lời tốt đẹp nào từ em nữa.

Khi mẹ đem chuyện này nói với Đức, em thừa nhận và xin lỗi mẹ, nhưng vẫn kiên quyết với cuộc hôn nhân của mình. Lời qua tiếng lại, Đức nói mẹ có thể lựa chọn giữa một đường là có cả con trai và con dâu hoặc cả hai sẽ dọn ra ở ngoài vì chắc chắn sẽ không có chuyện em bỏ Hiền trong lúc bụng mang dạ chửa.

Thấy Đức kiên quyết quá, mẹ Đức cũng phải xuống nước. Nhưng từ đó, bà đâm ra xét nét, mỉa mai và chê bai Hiền từng ly từng tí. Hiền cố gắng nhẫn nhịn, nhưng sự thực không ai có thể ở vừa lòng một người vốn đã không thích mình...

Thời gian đó, Đức phải đi làm nhiều hơn để lo cho vợ sắp sinh nên rất mệt mõi và không có thời gian nhiều cho Hiền. Gặp khi mỗi lần về nhà, Đức lại phải xử lý chuyện của mẹ và Hiền nên dần đâm ra cáu gắt.

Bản thân Hiền phần vì ấm ức, phần lại mệt mõi vì đang có thai nên thành ra trầm cảm. Em sợ gặp mặt mẹ chồng đến nỗi tối ngày cứ trốn ở trong phòng. Nhưng em tránh làm sao được khi cả hai con người tối ngày quanh quẩn trong bốn bức tường rộng chưa đầy 200 m2.

Mọi chuyện lên tới đỉnh điểm khi một lần Đức mất hết bình tĩnh. Đức đổ lỗi Hiền không ý tứ để chìu lòng mẹ, em thậm chí lỡ lời rằng "nếu bị buộc phải lựa chọn, vợ có thể đổi được nhưng mẹ thì không".

"Câu nói đó không sai Anh ạ" - Hiền kể lại - "Nhưng em nghĩ là nếu một người đàn ông lúc nào cũng dùng suy nghĩ đó để giải quyết mọi vấn đề giữa mẹ và vợ, có lẽ người đó chưa sẵn sàng để lập gia đình"

Bất chấp đang lúc mang bầu 8 tháng, Hiền quyết định dọn ra ngoài ở riêng. Đức hối hận vì câu nói của mình, nhưng sĩ diện của người đàn ông làm em không muốn xuống nước năn nỉ. Đức nói nếu Hiền dọn ra ngoài thì quan hệ của hai em coi như chấm dứt. Đức sẽ rút bảo trợ và ai sẽ đi đường nấy.

"Em nói vậy là để Hiền ở lại thôi, mà cổ kiên quyết quá nên em cũng không làm gì được" - Sau này Đức tâm sự - "Em nghĩ tại lúc đó Hiền mang bầu nên mọi thứ trở nên quá sức với Hiền, chứ trước kia em cũng từng nói mẹ em là có chuyện gì xãy ra em cũng không bỏ vợ em. Chuyện đó cũng đâu phải Hiền không biết..."

Khi Hiền dọn ra, Đức rút bảo lãnh thật. Đức giải thích là lúc đó em hy vọng sức ép bên Di trú sẽ đưa Hiền quay trở lại bên em. Thực tế, bước đi này của Đức là sai lầm, bởi cũng chính lúc đó, Hiền bắt đầu mặc cảm là có vẻ như đến bản thân Đức cũng tin rằng Hiền đến với Đức là vì muốn được định cư ở Úc...

"Em nghĩ Anh ạ," Hiền giải thích "khi ở giữa hai người đã không còn sự tôn trọng lẫn nhau thì tình yêu và hôn nhân chỉ như chút dư âm ngọt ngào còn sót lại".

Từ khi hai người chuyển yêu thành bạn, Đức vẫn ghé thăm Hiền thường xuyên vì rất lo cho vợ sắp sinh. May mắn thế nào mà đúng lúc này, Hiền lại tình cờ gặp lại Trí.

"Anh Trí ảnh có bạn trai Anh ạ" Hiền tủm tỉm cười "Ảnh bỏ đi biệt xứ vì sợ người ta biết, lại báo lại cho Ba Mẹ của Anh. Nhưng mà thời gian qua, hai bác bên nhà cũng biết chuyện rồi nên họ không cần trốn nữa"

Khi nghe Hiền báo về đứa con, Trí mừng lắm. Trí xin lỗi và nói là muốn bù đắp cho hai mẹ con. Trí và bạn trai thường xuyên ghé thăm và chăm sóc Hiền rất chu đáo trong những ngày sắp sinh.

Trí sau đó ngõ lời hy vọng Hiền cho phép Trí nhận con vì cuộc hôn nhân mới của Trí chắc chắn không thể nào có con được. Khi biết Hiền sắp sinh con trai, Trí lại càng mừng vì Trí là con một, mà ba mẹ Trí thì vẫn luôn mong Trí có con nối giỏi. Việc Hiền sinh cho nhà Trí cậu cháu trai coi như là kết thúc có hậu trời ban cho chàng hoàng tử đẹp trai.

"Khi cháu được 6 tháng tuổi," Hiền kể "nhà nội muốn xin đón cháu về nuôi. Em thấy điều kiện nhà bên ấy ổn định hơn nhiều, họ lại hứa là sẽ đưa con về cho em gặp bất cứ khi nào em muốn nên em cũng đồng ý..."

Khi Toà hỏi: "Cô nghĩ có thể nào sau này cô sẽ quay trở lại với Trí không? Ví dụ như sau khi Cô đã lấy được thường trú ấy?" Hiền chỉ biết cười xấu hổ: "Dạ thưa, Anh Trí và em bây giờ chỉ giống như Chị em thì có..."

Suốt một năm tiếp đó, Hiền thuê phòng sống một mình. Đức vẫn qua lại thường xuyên, dù không đều đặn.

"Sau bao nhiêu là chuyện, em không giận Đức. Em vẫn nghĩ Đức là người đàn ông tốt. Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ bọn em quyết định đến với nhau quá nhanh. Vậy nên tụi em quyết định vẫn sẽ gặp nhau, nhưng sẽ không ràng buộc lẫn nhau. Đức có quyền có bạn gái khác, và em vẫn có thể gặp gỡ những người khác ở ngoài kia..."

"Tụi em tưởng thu xếp như vậy thì mọi chuyện sẽ êm xuôi, ai dè sóng gió cũng lại đến thêm lần nữa mới ghê chứ"

Hiền phát hiện ra mình có thai thêm lần nữa. Khi nghe Hiền báo tin, Đức hỏi: "Em nghĩ đứa nhỏ này là con của anh à?" Hiền trả lời "Em nghĩ vậy"

Khi Đức hỏi lại "Em có chắc không?" thì Hiền chỉ im lặng. Đúng hơn, có lẽ em cũng không biết trả lời thế nào bởi cả hai đều hiểu, thời gian đó, Hiền thực sự có qua lại với một đôi người khác. Đứng trước quyết định có nhận đứa con này không, Đức thực sự do dự.

"Đứa con trước là Hiền có với người khác trước khi đến với em." - Đức giải thích - "Nhưng đứa thứ hai này, Hiền có sau khi đến với em mà lại không chắc là của em thì lại khó nghĩ lắm Anh ạ"

Sự do dự của Đức lần này dường như tạo nên một khoảng cách lớn giữa hai em và mối quan hệ tưởng chừng như không thể cứu vãn được nữa. Đức thấy mệt mỏi và quyết định về Việt Nam chơi. Hy vọng sẽ tìm thấy một tình yêu để quên đi một tình yêu...

Sau khi sinh đứa con thứ hai, Hiền gặp khó khăn khi làm giấy khai sinh cho cháu. Hiền kể rằng em không muốn nói chuyện với Đức về việc đứng tên làm cha đứa nhỏ, lại càng không muốn con mình để trống tên cha trên giấy khai sinh.

Gặp khi Trí đưa con trai về thăm mẹ, Hiền đem chuyện này kể cho Trí nghe. Trí nhiệt tình đề nghị nhận luôn bé gái thứ hai làm con mình. "Anh Trí nói rằng đằng nào Anh ấy với bạn Anh ấy cũng chỉ có thể nhận con nuôi. Đi nhận đâu xa xôi chi bằng bây giờ nhận luôn em cùng mẹ khác cha của con trai anh ấy"

"Em có hỏi Anh ấy vậy có gọi là lừa dối hộ tịch không thì Anh ấy bảo: Anh tình nguyện nhận con thì dù là con hay không con thì Anh cũng vẫn có quyền nhận. Em nghe ra cũng có lý nên đồng ý làm theo. Giờ trên giấy tờ, cả hai đứa con em thành ra cùng cha cùng mẹ. Nhưng em chỉ nhờ họ trên giấy tờ thôi, còn con em thì em vẫn tự nuôi, không nhờ vả người ta được. Có con bé rồi, em chỉ biết mạnh mẽ sống tiếp để nuôi con..."

Lại nói về Đức sau một thời gian tìm quên Hiền, em gặp thêm một vài người con gái khác nhưng vẫn không ai làm Đức có cảm giác yêu thương thêm một lần nào nữa. Một năm rưỡi trôi qua, Đức hiểu rõ rằng trái tim có những lý lẽ mà lý trí người ta không thể nào hiểu được. Đức biết Hiền là người con gái duy nhất em yêu. Đức quay trở lại tìm Hiền, và hai em quyết định cho tình yêu của mình thêm một cơ hội.

Hai vợ chồng tìm thuê một căn nhà, dọn về sống chung và mọi chuyện bắt đầu quay trở lại như cũ. Trong căn nhà nhỏ, tình cảm của Đức và cô con gái nhỏ ngày càng tốt hơn. Cô bé quấn lấy Đức gần như mọi lúc, mọi nơi, thậm chí còn yêu Ba hơn cả Mẹ...

Đúng lúc này, hồ sơ Hiền được Toà kháng cáo gọi lên sau gần 3 năm chờ đợi. Khi Hiền hỏi tôi xem em có nên báo cho Đức biết về vụ Toà này hay không, tôi trả lời: "Anh nghĩ rằng Đức có quyền được biết". Hôm sau, Đức gọi điện xin gặp mặt tôi. Câu hỏi đầu tiên của Đức là em có thể giúp được gì và liệu mọi chuyện có phải đã muộn hay không...

- Phiên Toà -

Phiên xử diễn ra vô cùng căng thẳng. Câu chuyện rối rắm đến mức bà chánh án vừa bối rối vừa bực mình, thậm chí có lúc gắt gỏng luôn với cả Hiền, cả Đức và cả thành phần kém liên quan nhất là... người đại diện.

May mắn thế nào mà cả ba người này ngày hôm đó đều rất bình tĩnh. Cái bình tĩnh lạ kỳ khi đang ở ngay tâm bão, điềm nhiên đối phó với mọi thứ đang quay cuồng...

- Kết quả -

Từ ngày ra Toà đến nay là 2 tháng, sau khi nhận được loạt bằng chứng bổ sung, bà chánh án ra quyết định xử thắng kiện cho hồ sơ khiếu nại của Hiền. Trong quyết định của Toà kháng cáo, phần nhận xét về mối quan hệ của hai vợ chồng có đoạn:

"Mối quan hệ của hai vợ chồng này có một quỹ đạo hết sức bất thường, nếu không muốn nói là khó hiểu...

Tuy nhiên, một mối quan hệ tiêu cực không có nghĩa là một mối quan hệ không thành thật, cũng như, những chia rẽ tạm thời không có nghĩa là cặp đôi này đã không thành thật...

Đúng ra, Toà cho rằng cả hai con người này đều rất chân thực và đáng tin..."

Nhận quyết định thắng Toà giữa mùa Covid-19, tôi không hẹn gặp mà chỉ gọi điện cho Hiền. Bên kia đầu dây, em vỡ oà trong hạnh phúc. Mong cho hạnh phúc của hai em sẽ càng đậm đà sau những tháng ngày gieo neo.
0 Comments

3/15/2022 0 Comments

Visa chồng trước – Visa chồng sau

Picture
Tôi gặp Chị Phương lần đầu năm 2016 khi đang còn làm việc ở chỗ làm cũ. Hồi đó, Chị Phương bảo lãnh chồng mình là Anh Sơn sang Úc bằng visa 309 nộp từ Việt Nam và hồ sơ bị Bộ Nội vụ (lúc đó vẫn còn gọi là Bộ Di trú) từ chối.

Về cơ bản, Bộ nghi ngờ cuộc hôn nhân của Chị Phương và Anh Sơn là không thành thật. Một phần vì Anh Sơn đã không trả lời được khá nhiều câu hỏi trong phỏng vấn (do thiếu chuẩn bị) và một phần khác, nhân viên Bộ Di trú không giấu giếm quan ngại của mình về việc hồ sơ Anh Sơn có hai con nhỏ kèm theo: đứa nhỏ 9 tuổi, đứa lớn 12. Bộ nghi ngờ Anh Sơn và vợ cũ sẽ “tái hợp” sau khi Anh này đã lấy được thường trú.

Hồng nhan đa truân
--------------------

Trái với cá tính lạc quan hay cười hay nói, cuộc đời của Chị Phương là một chuỗi gian truân. Sang Úc từ những năm 2000, Chị Phương quen và kết hôn với chồng thứ nhất là Anh Minh. Họ có với nhau một trai và một gái nhưng Anh Minh lại là phường vũ phu nên cuộc hôn nhân của họ chỉ kéo dài 11 năm thì chấm dứt vào năm 2013. Cùng năm đó, Anh Sơn ly hôn với vợ cũ và hai người tình cờ quen nhau.

16 ngày sau khi nhận quyết định từ chối, hồ sơ khiếu nại của Anh Sơn được nộp lên Toà Tái xét Di trú (nay là một phân vụ của Toà Kháng cáo Hành chính).

Sau 7 tháng tái tổ chức bằng chứng và chuẩn bị phỏng vấn, Anh Sơn và Chị Phương hoàn toàn ứng phó được với phiên xử, và chánh án Toà Tái xét ra quyết định xử thắng tại chỗ cho hồ sơ khiếu nại của hai người.

Tháng 3 năm 2017, Anh Sơn được cấp cả tạm trú (tiểu loại 309) và thường trú (tiểu loại 100) trước khi Anh đặt chân vào nước Úc.

Người đến vội đi
-----------------
3 năm sau, tôi khá bất ngờ khi nhận được điện thoại của Chị Phương. Chị nói muốn gặp tôi để mở hồ sơ bảo lãnh người mới. Chưa đợi tôi hỏi về Anh Sơn, Chị đã thở dài: “(Thằng) chả quậy quá Bảo ơi. Mới đặt chân qua tới Úc là chả kiếm đủ chuyện với Chị. Xong cái cả mấy cha con dọn đi, Chị cũng không thèm hỏi…”

Tôi nhớ trong phiên xử ngày ấy, Anh Sơn từng nói là mình rất thương vợ tần tảo nuôi con. Anh chỉ muốn được sang Úc để cùng Chị Phương chăm lo cho đàn con 4 đứa…

Tuy là mẹ của hai đứa con, Chị Phương nhìn rất mi nhon (có lẽ vì tính tình khi nào cũng cười nói vui vẻ) trong khi Anh Sơn có ngoại hình khá là đường bệ. Tôi từng nói đùa với Anh Sơn: “Anh biết tại sao Lãnh sự họ từ chối hồ sơ của Anh không? Tại họ ghen tị việc vợ Anh đẹp hơn vợ của họ đó”

Người đến sau
--------------

Vẫn nụ cười vui vẻ và bặt thiệp, Chị Phương cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, nói: “Giờ Chị muốn bảo lãnh cho Anh Phúc nè, Bảo giúp cho tụi Chị được hơm?”

Anh Phúc, chồng mới của Chị Phương, chạm nhẹ cổ tay vợ, nhắc: “Em nói ít thôi, Anh Bảo còn chưa hỏi gì mà...”

Anh Phúc có vẻ là người điềm tỉnh, khiêm tốn và rất chín chắn. Chẳng vậy mà khi ở bên người vợ hơn mình 10 tuổi, Chị vẫn là người vợ nhí nhảnh còn Anh vẫn là người chồng đỉnh đạc.

Hồ sơ nối tiếp hồ sơ
-------------------

Hồ sơ của Anh Phúc – Chị Phương được nộp vào tháng 7 năm 2020. Sau 11 tháng, Bộ gửi thư mời khám sức khoẻ. Chả hiểu dịch bệnh kiểu gì, lịch khám sức khoẻ của Anh Phúc bị đình tới đình lui, đến lần thứ 3 mới khám được. Trước sau trì hoãn gần 6 tháng.

Hôm nay, nhận visa tạm trú từ Bộ Nội vụ, coi như không phụ sự kì vọng của gia đình. Chị Phương hỏi: “Bảo ơi, sao họ không phỏng vấn gì hết luôn hả em?” Tôi trả lời có lẽ là vì bằng chứng hồ sơ đã quá đầy đủ. Ở đầu bên kia điện thoại, vẫn là giọng Chị Phương cười nói uyên nhiên...

Con đường Di trú tuy muôn màu muôn vẻ và mỗi hồ sơ vẫn luôn để lại một dấu ấn trong tôi theo nhiều cách khác nhau. Nhưng liên tiếp lấy visa cho 2 người chồng của cùng một khách hàng, trước sau cách nhau đúng 5 năm thì rõ ràng không phải là chuyện ngày nào cũng có.
0 Comments

3/6/2022 0 Comments

Cần Anh là vì em yêu Anh

Picture
Picture
Cuối năm 2018, Trúc tìm đến Trương Như Bảo Migration để mở hồ sơ vợ chồng cùng với người bảo lãnh của em, Dũng.

Trong ấn tượng của tôi, Trúc là người cá tính và quyết đoán. Ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, em ký luôn hợp đồng mà không cần thêm thời gian suy nghĩ. “Em suy nghĩ kỹ rồi mới đến gặp Anh, không phải gặp Anh rồi mới bắt đầu suy nghĩ” – Trúc nói.

Và câu chuyện tình yêu của cô khách hàng cá tính ấy cũng khá là có một không hai trong những năm tôi hành nghề di trú. Lẽ ra, người bảo lãnh của Trúc là một người khác - không phải Dũng.

Trúc kể sau khi đến Úc du học, em giao du với rất nhiều bạn bè. Trong số bạn bè ấy, em cũng quen biết Dũng nhưng tính Dũng hiền, lại nhút nhát nên không lọt vào mắt xanh của Trúc từ vòng đầu tiên.

Trong gần 2 năm, Dũng biết Trúc đang quen với một người bạn trai khác, tên Cường. Họ đi chơi cùng nhau, giới thiệu bạn bè, thậm chí ra mắt gia đình của nhau. Khi làm hồ sơ, Trúc cũng không dấu diếm mối quan hệ với Cường mà kê khai luôn với cả Bộ Di trú về người bạn trai cũ của mình. Mối quan hệ ấy đến cuối cùng không đi đến đâu khi Trúc nhận thấy Cường dần hình thành những suy nghĩ kẻ cả của một “người bảo lãnh”.

“Cường là người khá khó gần” – một người bạn của Trúc viết trong tờ khai nhân chứng – “những lần đi chơi chung với bạn bè của Trúc, Cường không buồn nói chuyện hay giao tiếp với ai cả. Đã vậy, nhiều lần tôi rủ Trúc và nhóm bạn toàn là nữ ra ngoài chơi thì Cường thường tỏ thái độ không chào đón khi thấy nhóm bạn chúng tôi. Tôi có cảm giác như Cường nghĩ rằng mình có quyền tuỳ ý chi phối cuộc sống của Trúc vì anh ta sẽ là người bảo lãnh.”

Khi thấy mối quan hệ của mình với Cường không thể tiếp tục, Trúc dứt khoát chia tay để tiếp tục trên con đường của mình. Trúc nói:

“Khi đã xác định là mâu thuẫn ấy không thể vượt qua, em nghĩ mình phải đưa ra giải pháp, dù giải pháp ấy là chấm dứt. Em thấy nhiều người ngay từ đầu đã biết không được, mà lại cứ bám víu ảo tưởng rằng người ấy sẽ thay đổi vì mình… Đến việc mình ra đi còn không thay đổi được họ, thì ở lại chỉ là hoài công.”

“Nói mạnh miệng vậy chứ trong lòng em cũng buồn lắm Anh.” - Trúc nhìn Dũng, nhướng mày cười tinh nghịch - ”Thời gian đó cũng suy sụp, may sao luôn có Dũng mập ở kế bên này….”

Dũng thì kể rằng từ khi gặp Trúc lần đầu, em đã cảm nắng đến say sẩm choáng váng rồi. Có điều hồi đó em nhát, có giám nói gì đâu. Đang lân la chưa kịp làm quen thì Trúc quen với người khác. Em cũng buồn nhưng duyên chưa tới thì biết trách ai.

Bỗng một dạo Dũng thấy Trúc đăng mấy dòng trạng thái rất tâm trạng trên Facebook, em đoán hai người chia tay. Rồi Dũng thấy Trúc im ắng cả tuần trên Facebook, em hơi lo lắng nên nhắn tin nói chuyện, rồi ghé thăm Trúc. Được vài bữa, Trúc rủ Dũng đi chơi xa để thay đổi không khí và hai người bắt đầu quen nhau từ đó.

Không giống như Cường, Dũng xác định tình yêu không thể tồn tại thiếu sự tôn trọng. Còn việc giấy tờ, bảo lãnh đó là thủ tục pháp lý hiển nhiên để hai người có thể bên nhau, xây dựng tương lai phía trước .

Hồ sơ của Trúc và Dũng cứ thế được nộp vào, êm đềm - không sóng gió, và sau 2 năm rưỡi, Trúc nhận được thông báo cấp TR và PR.

Khép lại hồ sơ của Trúc, tôi nhớ ai đó đã từng nói rằng: “Em cần Anh là vì em yêu Anh - Đừng nghĩ rằng em yêu Anh bởi vì em cần Anh.”
0 Comments

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.