TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

3/31/2024 0 Comments

Tình yêu người đàn bà

Picture
Picture
​Anh Nhu sinh ra trong một gia đình khá giả ở Long An. Năm 25 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học bằng cử nhân kinh tế thì Anh thành mở công ty để kinh doanh. Công việc làm ăn phát đạt, năm 30 tuổi Anh Nhu cũng theo lối người xưa, rằng “tam thập nhi lập” để lấy vợ sinh con.

Anh Nhu gặp Chị Hoài cũng gọi là đẹp người đẹp nết. Chị Hoài là con nhà có học, ngoại hình ưa nhìn, cũng là con gái mới lớn, chưa từng thương ai. Hai người đang tìm hiểu nhau thì Chị Hoài có thai, công cuộc tìm hiểu của hai người thành ra rút ngắn. Họ cưới nhau hai tháng trước khi Chị Hoài sinh cho Anh Nhu một cậu con trai. Năm năm sau, Chị Hoài lại sinh thêm cho Anh Nhu một cô con gái.

Tình vợ chồng đến được với nhau đúng ra là cái phúc. Song cuộc đời này, trong cái phúc nào cung ươm cái mầm tai hoạ. Vì sự có con đến ngoài dự tính, Anh Nhu và Chị Hoài quyết định cưới nhau để có một gia đình, đặng lo cho con cái. Hiềm nỗi, cái ái tình của hai người chưa ngọt thì đã chóng mặn, chưa ấm đã vội vã nguội đi.

Anh Nhu như người chưa từng ăn chua, đâu biết là đời mình còn thiếu vị ấy. Những năm sống cùng chị Hoài, giả như có người con gái trẻ trung nào, gợi đem cái nhục dục thấp hèn mà dụ dỗ, Anh Nhu cũng chẳng màn. Hạnh phúc gia đình đối với Anh Nhu chỉ có vợ, và hai con để chăm lo và gánh vác.

Phúc - Họa ở đời

Giả như mọi chuyện cứ yên ả như thế, chẳng biết đến ngày nhắm mắt lìa trần, Anh Nhu có hài lòng về cuộc đời mình, hay sẽ xót xa vì chưa một lần được yêu say đắm. Bởi cuộc sống Anh Nhu dù vật chất không thiếu thốn, mà tình cảm vợ chồng đã sớm nhạt nhòa hết thảy.

Dù ở chung dưới một mái nhà, Anh Nhu và Chị Hoài dần trở thành hai thế giới riêng biệt. Giữa họ dần dần không còn sự quan tâm, sự cảm thông hay những sự vì nhau mà cố gắng. Sau này nhìn lại, Anh Nhu nghĩ rằng đầu đến cuối, Chị Hoài đối với Anh mà nói chỉ là một đối tượng tốt để kết hôn, và có lẽ với Chị Hoài, Anh cũng chỉ là một người có điều kiện phù hợp, không hơn, không kém.

Thế rồi sự chia ly ập đến. Sự ấy có lẽ là họa, cũng có thể là phúc, hoặc có khi trước là họa để sau lại thành ra phúc.

Anh, em, và chúng ta

Vốn ra Chị Hoài là con đầu trong gia đình. Lấy chồng xong, hai vợ chồng mua một căn chung cư ở Sài Gòn rồi dọn từ Long An lên Sài Gòn sống. Vì căn hộ còn dư phòng, Chị Hoài đón em gái mình lên ở chung để cô em tiện bề ăn học.

Việc trong nhà xuất hiện người em gái đã làm đảo lộn cuộc sống gia đình Anh Nhu. Những đi sớm về muộn coi như không kể, nhưng vì cô em vợ chưa trưởng thành tỏ ra là người ăn ở bừa bộn và nhếch nhác. Ban đầu Anh Nhu góp ý với vợ để Chị Hoài bảo ban em gái. Mà rồi những góp ý ấy cũng không hiệu quả, Anh Nhu nhiều lần phải đi chùi dọn nhà cửa sau khi đi làm về. Anh Nhu có phàn nàn với vợ thì Chị Hoài chỉ dửng dưng như không. Có lẽ Chị còn cho Anh là người nhỏ mọn.

Không thể chịu đựng thêm được, Anh Nhu đề nghị với Chị Hoài cho hẳn em vợ mỗi tháng 3 triệu để cô này thuê phòng, dọn ra ở riêng. Chẳng ngờ Chị Hoài nghe xong thì giận dữ. Chị Hoài cho rằng trong lúc Chị gái có nhà mà em mình không ở được thì thật là mất mặt. Sai lầm hơn, Chị Hoài lại còn đem việc ấy thưa lại với Mẹ mình. Khốn nạn thay cho cuộc hôn nhân ấy khi Mẹ vợ lớn tiếng chỉ trích người con rể, và Anh Nhu trong lúc tức giận đã đôi co thẳng mặt với kẻ bề trên.

Chuyện khi đã lớn rồi, hẳn Chị Hoài giận chồng lắm, mà Anh Nhu cũng không có ý gì muốn làm lành.

Gia đình và trưởng thành

Anh Nhu trách Chị Hoài không hiểu lẽ ở đời: ngày bé anh em ở chung một mái nhà, yêu thương nhau thì là rất phải. Nhưng một khi đã dựng vợ gã chồng, ở gần mõi miệng không bằng hãy ở xa để chấp nhận mõi chân.

Nói không phải bạc bẽo, nhưng Chị Hoài không nghĩ là nếu Chị Hoài một mực chăm lo cho các cậu các dì, còn Anh Hoài thì chăm lo cho các cô các chú, thử hỏi, gia đình ấy lấy ai chăm lo?

Sự ấy suy rộng ra đến hai bên song thân cũng vậy. Nếu Chị Hoài một mực nghe lời Ông Bà ngoại, Anh Nhu nhất quyết có hiếu với Ông Bà nội, thử hỏi gia đình của họ, con đẻ của họ lúc bấy giờ lại phải làm sao?

Người nào chưa hiểu thông điểm này có lẽ chưa sẵn sàng lập gia đình, họ chỉ nên sống một mình để làm cho trọn đạo hiếu, giữ cho tốt tình thân.
Sau dạo cãi nhau với Mẹ vợ, Anh Nhu đi Úc thăm con trai du học trở về thì Chị Hoài báo đã đệ đơn li hôn Anh. Cuộc hôn nhân của hai người đổ vỡ sau 13 năm chung sống.

Bén duyên

Li hôn xong, Anh Nhu cảm thấy ở Việt Nam quá ngột ngạt nên trở lại Úc chơi cho khuây khoả. Tình cờ, trong một lần đi chơi với em gái, Anh gặp Chị Tình.

Khi biết Anh Nhu và vợ mới thôi nhau, một người bạn trong nhóm nhanh nhảu chỉ vào Chị Tình, mách rằng Chị ấy và chồng cũng vừa đổ vỡ. Em gái Anh Nhu nghe vậy thì vui miệng bảo hay là hai người nên cho nhau một cơ hội chăng? Đoạn em gái Anh Nhu xin số Chị Tình, hẹn hôm nào đi cà phê tán gẫu.

Những ngày du lịch ở Úc, Anh Nhu chẳng có việc gì làm nên lấy số Chị Tình từ chỗ cô em gái để nhắn tin bắt chuyện. Những tin nhắn ban đầu còn e ngại, về sau thì cởi mở hơn. Khi đã thân thiết, Chị Tình kể Anh Nhu nghe về cuộc tình duyên trước đó của Chị và chồng cũ.

Khi trời bắt tội

Cũng dạo những năm khi Anh Nhu quen với Chị Hoài, bên đây Chị Tình cũng quen và kết hôn với chồng cũ, Anh Nhân. Anh Nhân là người tử tế, yêu vợ và tâm lý. Anh bảo lãnh chị Tình từ Việt Nam sang Úc, rồi hai vợ chồng cùng đi làm, dồn tiền, mua nhà để sống chung.

Chị Tình kể trước khi lấy chồng, Chị và Anh Nhân giao hẹn với nhau có hai điều: một là không ai được cờ bạc, hai không bao giờ được nói đến chuyện bán nhà. Phạm một trong hai điều ấy thì cuộc hôn nhân tất phải chấm hết.

Sang Úc được vài năm, Chị Tình mang thai đứa con đầu lòng của hai người. Chẳng biết vì duyên cớ gì, cái thai ấy chết đi ở tháng thứ 5, làm Chị Tình một phen khốn khổ. Người đàn bà có thai, những hóc môn trong người rối loạn, lại gặp cái đau đớn quá lớn về cả tinh thần và xác thịt nên lần sẩy thai ấy đã trở thành một đã kích quá lớn mà Chị Tình không thể vượt qua nỗi. Chị đâm ra ám ảnh nặng nề, sợ có con, sợ việc ái ân và sợ hết thảy đàn ông.

Thương cho Anh Nhân đang lúc sức xuân cuồn cuộn, khí xuân dồi dào mà không thể cùng vợ mình mặn nồng ân ái. May vì lòng thương vợ của Anh đủ lớn, nên một mặt anh cố chạy chữa cho Chị Tình, một mặt Anh kiên nhẫn ở cạnh Chị Tình để an ủi, động viên vợ qua con khổ nạn.

Tiếc là ý trời không tựa mối duyên tình ấy, bệnh Chị Tình trải gần chục năm không có tiến triển gì. Một ngày Anh Nhân đi đón vợ ở chỗ làm về, Anh nói với Chị Tình là Anh muốn bán đi căn nhà hai người đang ở. Nhớ đến lời giao hẹn cũ, Chị Tình biết cái mà Anh nhân quyết định từ bỏ lúc ấy, không chỉ là căn nhà mà là cả cuộc duyên tình lòng đong.

Chị Tình ngậm ngùi chấp nhận duyên tình hai người đến đấy là phải thôi. Dù cũng rất lo là hết cả đời này có thể Chị sẽ không còn tìm được người đàn ông nào tử tế như Anh Nhân nữa, nhưng Chị Tình cũng đủ yêu thương để từ bỏ, chỉ mong anh Nhân có thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Cuộc hôn nhân ấy, dù Anh Nhân và Chị Tình chẳng phụ rẫy gì nhau mà cũng phải chấm dứt sau 11 năm là bởi tại ý trời vậy.

Từ ngày li dị với Anh Nhân, Chị Tình chỉ còn biết đi làm và kiếm tiền. Chị sống một mình gần 5 năm, trong cái mặc cảm mình là người phụ nữ không toàn vẹn, cho đến ngày Chị quen với Anh Nhu.

Rổ rá cạp lại

Anh Nhu đã rõ chuyện đời Chị Tình như thế thì lòng sinh ra thương cảm. Gặp khi ở Úc Anh không có việc gì làm, thi thoảng Anh lại ghé nhà Chị Tình chơi. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Anh Nhu dần trở thành một phần mới trong cuộc đời của Chị Tình.

Mỗi hôm Chị đi làm về, Anh sẽ sang chơi với Chị. Họ nói chuyện phiếm, đắp mặt nạ dưỡng da cho nhau; trong lúc Chị nấu bữa tối cho Anh ăn, Anh sẽ phụ chị dọn dẹp linh tinh trong nhà; ăn xong thì Anh rửa chén, đêm nào họ cũng tâm sự đến khuya rồi Anh Nhu mới ra về.

Dạo Chị Tình chuyển nhà, Anh Nhu cũng sang phụ dọn dẹp. Buổi chiều hôm ấy, Anh Nhu ỡm ờ nói với Chị Tình là nếu dọn đồ xong sớm thì Anh ấy sẽ về nhà, còn như dọn xong muộn quá, Anh ấy sẽ ngủ lại luôn. Chị Tình nghe xong thì chỉ ừ một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Đêm ấy, dọn dẹp xong thì đã nửa đêm, Anh Nhu ngủ lại nhà Chị thật. Hai người nằm chung một giường, đắp chung chiếc chăn nhưng chỉ tâm sự với nhau rồi đi ngủ. Anh Nhu không có động thái gì vì cho rằng bấy giờ vẫn chưa phải lúc.

Rồi Chị Tình theo Anh Nhu về Việt Nam. Trước họ về Long An để Anh Nhu thu xếp việc nhà, sau Chị Tình đưa Anh Nhu về Bạc Liêu để giới thiệu Anh Nhu với gia đình Chị ở Việt Nam. Ở nhà Chị Tình, người nhà lại để Anh Chị ở chung phòng, cố tình tạo điều kiện cho hai người, nhưng ở Bạc Liêu Anh Nhu vẫn một mực kiên nhẫn.

Đúng người - đúng thời điểm

Trước bữa về Úc vài ngày, hai người đưa nhau xuống Vũng Tàu chơi. Đêm ở Vũng Tàu, Anh Nhu đưa chị Tình đi ăn mì thảy. Đường đi bộ từ quán mì về lại khách sạn khá xa, trên đường về Anh Nhu rủ Chị Tình vào một quán bar. Trong hơi rượu chếnh choáng, Anh bày trò rủ Chị cùng nhau uống rượu giao bôi. Chị Tình đêm ấy vui quá nên cứ cười rũ rượi. Anh Nhu nhân dịp vui ấy mới tỏ thật lòng mình, Chị Tình không nói gì, chỉ lấy giọng cười thay lời đồng ý. Rồi họ đưa nhau ra bờ biển, đi bộ dưới ánh trăng. Đêm ấy, ở khách sạn, họ lần đầu thân mật.

Nghĩ lại chuyện lúc ấy, Anh Nhu kể:

- “Đối với Anh, việc gần gũi với Tình là cả một sự mạo hiểm lớn. Nếu Anh không thành công, Anh có thể sẽ mất Tình mãi mãi. Bảo đừng nghĩ Anh muốn gần Tình vì cái nhục dục thấp hèn, chẳng qua, Anh muốn cho Tình vượt qua cơn ám ảnh, để cô ấy trở lại cuộc sống bình thường. Vậy rồi từ đó mà tụi Anh đến với nhau”.

Sau chuyến du lịch ấy, hai vợ chồng được em gái Anh Nhu dẫn ra văn phòng tôi để làm hồ sơ. Tôi phân tích rằng hồ sơ hai người có đặc thù là du lịch kết hôn, lại là mua một trâu tặng hai nghé, hồ sơ loại này cứ chuẩn bị hồ sơ cho cẩn thận và thuyết phục là được.

Người đàn bà khi yêu

Hôm Anh Nhu ngồi với tôi để làm bản tường trình, tôi hỏi Anh yêu gì ở Chị Tình, thì Anh thành thật kể:

- "Tình là người tỉ mỉ và chu đáo. Cái sự chu đáo đến lạ kì mà Anh không ngờ con người ta có thể làm được. Bảo cứ tưởng tượng là bằng cách nào đó Tình có thể hiểu từng suy nghĩ trong đầu anh, để rồi cô ấy làm vừa lòng Anh từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, trong khi Anh chẳng cần phải nói ra bao giờ.

Như hôm rồi Anh với Tình đi chợ. Anh thấy cái cặp xách rất đẹp, nghĩ bụng là nếu mua cho con Anh thì thằng bé sẽ thích lắm. Nhưng Anh đang phân vân không biết có nên mua không nên ngó lơ đi chỗ khác rồi suy nghĩ. Vậy mà Tình đi đến chỗ cái cặp xách, lấy xuống bảo Anh: cặp này mà mua làm quà cho con thì thằng bé chắc sẽ thích lắm.

Nhiều khi Anh nghĩ lại, Anh vô cùng ngạc nhiên về ra sự khác biệt giữa Tình và của Hoài. Sao cũng là phụ nữ, một người lại có tình mà một người lại vô tâm đến thế? Nói dung tục mà nghe, Anh tự thấy mình cũng chẳng là cái gì để xứng với việc Tình phải bận tâm quá đến vậy.

Lần đầu tiên trong đời Anh mới biết, thì ra khi một người đàn bà yêu một người đàn ông, họ sẽ lưu tâm để hiểu cái bụng chồng mình, rồi sống cho đẹp lòng người đàn ông của họ. Hạnh phúc của họ chỉ đơn giản là khi được sống cho vừa bụng người yêu.

Người đàn ông nào đứng trước một tình yêu như thế, cũng sẽ tự thấy mình có bổn phận phải đáp trả một cách tương xứng. Thế rồi hai người sẽ vì đó mà cùng nhau vun đắp cho một tình yêu. Chỉ có những đàn ông vô tri mới không hiểu rằng: nếu lỡ đánh mất một người đàn bà như thế, y có thể sẽ hối hận cả đời và chẳng bao giờ tìm lại được một người thứ hai.

Anh không nghĩ trong cuộc hôn nhân trước, Anh và vợ cũ đã từng yêu nhau, dù bọn Anh đã cưới nhau và đã có con với nhau. Nói ra nghe thì xấu hổ, chứ cuộc đời Anh sống 47 năm, sau một lần li hôn, mới yêu đây là lần đầu".

Hồ sơ Anh Nhu nộp vào chưa đầy 4 tháng thì Bộ Nội vụ cấp tạm trú cho Anh và cậu con trai. Anh Nhu tính đợi sau khi Anh vào thường trú mới đón cô con gái ở Việt Nam qua bên này.

Tạm xếp lại một bộ hồ sơ, tôi cảm ơn vợ chồng Anh Nhu – Chị Tình đã giúp tôi hiểu được một cung màu rực rỡ của tình yêu đích thực. Cái tình yêu cuồn cuộn ấy mới xứng đáng làm chủ đề cho ta đem ra mà phân tích và luận bàn trong những buổi trà dư tửu hậu.

​Quý độc giả hãy tự hỏi mình, xem cuộc đời quý vị đã yêu và được yêu bằng một tình yêu mãnh liệt như vậy lần nào chưa?
0 Comments

3/31/2024 0 Comments

Chút tin vui ngày thứ 7

Picture
Chú Trung muốn đi du lịch Úc, ngặt vì Chú từng xin visa và bị từ chối hai lần.

Năm ngoái, Chú nhờ văn phòng sửa lịch sử từ chối du lịch và được cấp 1 năm.

​Năm nay làm lại, được hẳn 3 năm. Hồ sơ như vầy có thể nói là sửa xong rồi đấy.
0 Comments

3/29/2024 0 Comments

Chiếc visa được trông chờ

Picture
Picture
​Đầu năm 2020, qua lời giới thiệu của một khách hàng cũ, An và Quyên tìm đến Trương Như Bảo Migration để hỏi về hồ sơ bạn đời. An là công dân Úc, sinh ra ở xứ chuột túi còn Quyên lúc ấy đang giữ visa du học sinh.

Ấn tượng đầu tiên của tôi với đôi bạn trẻ là ngoại hình của An. Phải nói là An rất đẹp trai, người An đầy đặn và khoẻ mạnh như một vận động viên thể thao chuyên nghiệp. An ăn vận khá bụi bặm, đôi hình xăm trên bắp tay săn chắc không loè loẹt, phản cảm mà còn có vẻ rất nam tính và phong trần. Xét về ngoại hình của hai vợ chồng, có lẽ An mới là người tốt mã hơn.

Nếu An để lại ấn tượng trong tôi bằng ngoại hình ưa nhìn thì Quyên thu hút tôi bằng nét nhu mì và dịu hiền của người con gái mới lớn. Cách nói chuyện của Quyên tỏ ra là một người sâu sắc: em không chỉ có tư duy logic sắc sảo mà còn rất giỏi nắm bắt tâm lý của người đối diện. Trong lúc An và Quyên kể tôi nghe về chuyện tình của họ, trong lòng tôi chợt có tiếng bảo thầm: “Ai mà rơi vào biển tình với cô bé này thì cứ gọi là chìm sâu mất dấu, đố tìm được đường ra”.

Một trang đời mới

An sinh ra ở Úc. Lớn lên, An làm quen với bạn xấu nên dần xa rời việc học. Thời niên thiếu của An đúng là một tiểu tượng điển hình của thanh thiếu niên nổi loạn của Úc. Chuỗi án tích của An bắt đầu từ năm 19 tuổi: từ chạy xe nguy hiểm đến trốn bail, từ sở hữu cần sa đến lái xe khi đã mất bằng, rồi phạm pháp khi đang tại ngoại chờ hầu tra… Có lẽ cuộc đời An đã định sẵn một kết cục u ám, nếu không phải vì em đã gặp Quyên.
Lần đầu gặp nhau khi đi chơi với nhóm bạn du học sinh Việt Nam, An cũng không để ý lắm đến Quyên vì ngoại hình Quyên không phải quá nổi bậc. Tình cờ trong một lần về Việt Nam thăm gia đình, Quyên vào Sài Gòn chơi và gặp An ở phố đi bộ. An nhận ra Quyên thì chạy đến bắt chuyện, hôm ấy An xin được Zalo của Quyên và hai người bắt đầu nhắn tin cho nhau.

Quyên kể hồi mới gặp An, vẻ bụi bặm của An làm em không có thiện cảm lắm. Sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo ở Việt Nam, Quyên tự thấy mình may mắn vì có cơ hội sang Úc du học nên em chỉ muốn tập trung vào việc học để sau này có được tương lai tốt đẹp hơn. Quyên không muốn giao du với các bạn bè có lai lịch phức tạp vì sợ bản thân dính vào phiền phức, lại làm phiền lòng cha mẹ.

Quyên kể điểm cộng duy nhất của An lúc đó là An sinh ra ở Úc nhưng rất thích Việt Nam và gần như tôn thờ những gì liên quan tới xứ Việt. An xài Zalo nhiều hơn Facebook, và thích về nhà Chú - nhà Bác ở Việt Nam ở chơi hàng tháng liền mỗi mùa nghỉ lễ hơn là đi bang này bang khác ở Australia. Chả vậy mà ai đó lỡ nghe An nói tiếng Việt, chắc người ta sẽ nghĩ ngay An là du học sinh hoặc di dân mới từ Việt Nam sang Úc, cho đến khi họ được nghe An bắn tiếng Anh với dân bản địa.

Một nàng dâu thảo

Tình cảm của An và Quyên phát triển chủ yếu sau khi quay trở lại Úc. An kể là sau lần em mời Quyên về nhà chơi, Mẹ An cứ hỏi mãi về Quyên rồi khen Quyên không ngớt lời. Đứng trước những ca tụng của mẹ về Quyên, lòng An tự nhiên cũng dao động. Ừ thì mẹ An chẳng biết cách nhìn người hơn An đó thôi. Mẹ An đã thích Quyên đến vậy thì dẫu 10 phần Mẹ không đúng hết thì cũng không thể sai nào.

Mà Mẹ An cũng biết nhìn người thật. Đã chẳng nói là ai rơi vào lưới tình với Quyên đều sẽ không ra khỏi còn gì. Có lẽ Mẹ An cũng thấy thế, mà bà còn biết cái lưới tình ấy sẽ kéo con bà lên bờ, trói nó lại để nó không thể đâm đầu xuống nước nữa. Có lẽ Bà đã sớm biết Quyên sẽ là sợi lạc mềm buộc chặt cậu con trai mình mà kéo nó ra khỏi đám bạn xấu và tuổi trẻ sai lầm. Về điều này, Quyên đã không làm Mẹ An thất vọng.

Từ độ quen nhau, An chẳng muốn qua lại với đám bạn cũ. Một là vì An biết Quyên sẽ phiền lòng, hai là An chẳng cần phải ra ngoài khi ở trong nhà đã ngập tràn men tình hạnh phúc. An cố tu tỉnh, kiếm một công việc để sáng cùng Quyên đi làm, chiều lại gặp Quyên ở nhà, để đôi chim câu từ nay sẽ cùng nhau xây tổ ấm…

Sự đâu sóng gió bất kì

Hạnh phúc gia đình An đang đong đầy thì Ba An đột ngột qua đời vì bạo bệnh. Ba An vẫn là người em rất kính trọng, là trụ cột của cả gia đình. Mất đi người Cha yêu quý đối với An đã là một đã kích lớn, mà Mẹ An còn suy sụp hơn.

May mắn là gia đình cũng được an ủi là Ba của An đã có thể chứng kiến con trai mình trưởng thành và làm lại cuộc đời nên có thể yên tâm phó thác gia đình lại cho cậu con trai gánh vác. Lại khi trong nhà có được nàng dâu hiền ngày đêm quan tâm đến Mẹ An nên bà cũng phần nào vơi bớt ưu tư. Hơi ấm của gia đình An do đó không đến nỗi lụi tắt.

Vốn ra hồ sơ của Quyên sau chút sóng gió ban đầu thì nhanh chóng ổn định. Hồ sơ nộp đầu năm 2020, đến đầu năm sau tôi lấy được tạm trú cho Quyên. Sang năm sau nữa, Quyên lại mướn tôi làm hồ sơ thường trú cho em, đây cũng là lúc biến động của hồ sơ xãy ra.

Thời gian ấy, Bộ Nội vụ bắt đầu xét duyệt hồ sơ thường trú một cách gắt gao. Thay vì thông lệ trước nay vẫn thường xét kĩ ở khâu tạm trú, rồi nhẹ nhàng thông qua khâu thường trú; những năm trở lại đây, hồ sơ thường trú đang được xét duyệt kĩ lưỡng hơn đáng kể. Bộ sẽ yêu cầu bổ sung bằng chứng, và lấy thêm thời gian để quan sát giai đoạn sau. Hồ sơ của Quyên cũng rơi vào tình trạng đình trệ ấy.

Không chỉ vậy, hồ sơ Quyên còn đối diện vào thêm một nỗi khó khăn khi An quyết định một mình rời khỏi nước Úc.

Nguyên thì từ khi An muốn làm lại cuộc đời, em thử xin việc nhiều nơi nhưng những chỗ tốt đều rất ngần ngại khi nhận người đã có án tích. Biết kế hoạch làm công không được, An quay ra tìm kiếm cơ hội kinh doanh, tự mình làm giàu.

An về Việt Nam, dựa vào mối quan hệ của gia đình Chú và Bác để đi đầu tư đất. Những đợt đấu đất, dù trúng hay trượt thì An cũng kiếm được lời lớn hoặc hoa hồng từ các thương vụ. Thời gian lăn lộn ở Việt Nam, An kiếm còn nhiều tiền hơn thu nhập từ việc đi làm ở Úc.

Hơn một năm qua, An gửi lại Mẹ cho vợ chăm sóc, một mình về Việt Nam lập nghiệp. Vấn đề là hồ sơ vợ chồng mà mỗi người một ngã, bằng chứng sẽ rất hạn chế. Quyên lại không thể bỏ Mẹ lại Úc một mình để về Việt Nam với chồng, thành ra hồ sơ đối diện nguy cơ thiếu hụt bằng chứng nghiêm trọng.

Tính chuyên nghiệp và chút lòng riêng

Thành thực mà nói, tôi nghĩ mình đã rất may mắn khi được làm hồ sơ cho Quyên. Những khách hàng như Quyên luôn là những nguồn năng lượng tích cực để tôi vực dậy tinh thần và lấy lại sức chiến đấu trước những sóng gió ngành nghề. Sóng gió ấy, có khi đến từ Toà, đến từ Bộ và đáng buồn hơn là thi thoảng lại đến từ khách hàng, những người lẽ ra là cùng hội cùng thuyền và chung mục đích.

Tất nhiên, tôi đủ bản lĩnh và chuyên nghiệp để ứng phó với mọi loại khách hàng. Những khách hàng khó khăn sẽ là kinh nghiệm quý giá trong sự nghiệp, họ giúp tôi trui rèn thêm sự cứng cõi và hình thành các nguyên tắc ứng xử kín kẻ hơn, chuyên nghiệp hơn.

Tuy nhiên, những khách hàng như Quyên bằng sự tử tế và tỉ mỉ của mình sẽ là làn gió mát, làm tôi thấy yêu đời và yêu nghề trở lại. Ví như tôi có đang gặp chuyện không vừa lòng mà nhận được một cuộc gọi từ Quyên gọi đến, tâm trạng tôi tự nhiên sẽ bấm nút chuyển cảnh, tiến vào chế độ ôn hoà và thoải mái. Từ tình cảm ấy, tôi tự nhiên sinh ra đôi chút thiên vị với hồ sơ của em.

Khi hồ sơ Quyên gặp phải chuyển biến bất lợi, tôi thấy ruột gan mình cũng như xoắn lại. Cảm giác như tin dữ này đang xãy đến với một người thân của mình. Tôi không muốn chấp nhận tình trạng ấy, tôi ép mình phải gặn nghĩ ra lối thoát, ra bước đi tiếp theo của hồ sơ. Tôi nhất định sẽ không trao cho Quyên kết thúc không như ý.

Hôm nay cuối giờ làm, tôi nhận được visa thường trú của Quyên. Hít một hơi dài, tôi nghe hơi thở của mình run run. Rồi vội gọi ngay cho Quyên để em cùng biết.

"Đấy nhé! Anh đã trả nợ xong cho em rồi nhé!"

​Tôi không biết trong cuộc điện thoại ấy, tôi đã vui niềm vui của Quyên hay em đã lây niềm vui của tôi.
0 Comments

3/29/2024 0 Comments

Lấy chồng sau 2 đời vợ

Picture
Picture
Tháng 9 năm 2020, Anh Minh đưa theo Chiến tìm đến Trương Như Bảo Migration để hỏi về hồ sơ bạn đời đồng giới. Quan ngại chính của hai người là việc trước khi đến với nhau, Anh Minh từng kết hôn 2 lần và đều là khác giới. Thậm chí trong lần thứ 2, Anh Minh và vợ còn có một con trai.

Anh Minh kể hồi trước, Anh kết hôn với vợ đầu là Chị Liễu và được Chị Liễu bảo lãnh sang Úc định cư. Sống chung một thời gian, hai người chia tay vì Chị Liễu có thói cờ bạc, Anh Minh cũng cố khuyên giải nhiều lần nhưng không thay đổi được.

Li hôn ít lâu, Anh Minh quen với vợ sau tên là Chung. Chung còn khá trẻ và hai người nhanh chóng đến với nhau. Anh Minh sau đó bảo lãnh Chung định cư Úc. Họ có với nhau một con trai, nhưng rồi Anh Minh phát hiện Chị Chung ở bên ngoài có người khác nên cuộc hôn nhân hai người một lần nữa đổ vỡ.

Cuộc tình thứ ba

Anh Minh kể Anh gặp Chiến từ những lần đi chơi chung với bạn bè du học sinh. Thời gian ấy, Chiến đang học đầu bếp và làm thêm ở một nhà hàng Việt. Rất nhanh, Anh Minh để ý đến Chiến và chủ động hẹn Chiến đi uống cà phê.

Chiến không giấu giếm mà bày tỏ với Anh Minh rằng trước nay Chiến là người đồng tính. Tuy nhiên, đối với gia đình, Chiến không nói cho họ biết vì gia đình Chiến rất cực đoan. Chiến sinh ra trong một gia đình công giáo, và đức tin cũng từng làm Chiến suy nghĩ rất nhiều… Theo thời gian, tình cảm giữa hai người dần nãy nở.

Hôm đầu gặp mặt, tôi hỏi Anh Minh:

- Làm sao Anh biết là Anh yêu Chiến chứ không phải là quý cậu ấy như một người bạn thông thường?

Anh Minh cười:

- Hai thứ tình cảm ấy khác nhau em ạ. Khi mình quý mến một người bạn, mình đơn giản là muốn ở bên người bạn ấy. Nhưng khi mình yêu một người, mình không chỉ muốn ở bên người ấy mà còn muốn ôm ấp, thân mật và có những cử chỉ yêu đương.

Anh Minh là thợ sửa xe ô tô, Anh có một đôi mắt tinh anh và thân hình khoẻ mạnh. Anh không chải chuốt nhiều như Chiến nên ở Anh có một vẻ gì rất bình dân. Tôi lại quay sang Chiến:

- Vậy cuộc sống chung của hai người hiện tại thu xếp như thế nào?

Chiến trả lời một cách tự nhiên:

- Dạ thì cũng như các cặp bạn đời khác, tụi em cùng đi làm, cùng chia việc nhà. Tụi em có tài khoảng chung để gom tiền xài chung và cả hai đều đóng góp tài chính. Bọn em hy vọng Anh sẽ giúp bọn em chuẩn bị hồ sơ cho thuyết phục vì tụi em ngại Bộ Nội vụ sẽ nghĩ em với Anh Minh là kết hôn giả rồi từ chối hồ sơ của bọn em.

Trái ngược với lo lắng của Chiến, hồ sơ của em tính ra khá thuận lợi. Đơn xin visa được nộp vào cuối năm 2020 thì đến tháng giêng năm 2021 được cấp tạm trú.

Cuối năm 2022, khi hồ sơ nộp được 2 năm, Chiến lại mướn tôi làm hồ sơ thường trú cho em. Ít hôm trước, tôi lại gọi cho Chiến. Tôi chưa kịp mở lời thì ở phía bên kia, giọng Chiến đã hớn hở:

- Anh gọi để báo tin tốt cho em đó có phải không?

​Nếu ai hỏi tôi rằng tôi thích gì ở nghề Di trú này thì tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay là "trải nghiệm". Thông qua nghề nghiệp, tôi được tiếp xúc với muôn loại cung bậc của tình yêu và hôn nhân, để tôi quan sát và từ đó rút ra cho mình những bài học thiết thực.
0 Comments

3/28/2024 0 Comments

Yêu nước Úc nhưng toàn ở Việt Nam

​Năm 2007, Anh Tuấn một doanh nhân người Sài Gòn kết hôn với Chị Cúc là Việt Kiều Úc. Sau khi kết hôn, tuy Chị Cúc tiến hành hồ sơ bảo lãnh chồng ngay nhưng từ đó đến nay, Anh Tuấn rất ít khi đi Úc do mãi bận làm ăn. Giữ visa thường trú Úc hơn chục năm nhưng mỗi năm Anh Tuấn thăm nước Úc không tới 2 tháng nên tất nhiên Anh chưa bao giờ thoả mãn tiêu chí cư trú lâu dài để xin quốc tịch.

Anh Tuấn và Chị Cúc thường về Việt Nam làm ăn, mỗi khi bầu bì thì Chị lại quay về Úc để ở cử. Sinh con xong, Chị lại bế con về Việt Nam, vừa nuôi con vừa phụ chồng làm ăn. Năm 2008 và 2009, Chị Cúc sinh thằng Sang, thằng Trọng ở Úc. Đến năm 2011, Chị Cúc lại có thai, nhưng lần này Chị không sang Úc sinh nữa mà sinh luôn thằng Phú ở Việt Nam. Bốn năm sau, Chị Cúc sinh con đứa con gái út là con Quý.

Nhờ công việc làm ăn ở Việt Nam phát triển tốt, Anh Tuấn và Chị Cúc cũng chuyển tiền sang Úc để mua nhà ở, lại mua thêm đất để xây nhà đầu tư. Khi tụi thằng Sang thằng Trọng học xong lớp 7 ở Việt Nam, Anh Chị cho các con sang Úc học cấp 2 ở Úc. Mọi thứ trong kế hoạch của Anh Chị đều rất thuận lợi, duy mỗi việc hàng năm Anh Tuấn phải gia hạn visa thường trú để đi lại làm cho Anh rất phiền lòng.

Anh Tuấn cũng từng đi tư vấn vài nơi về việc xin hồ sơ quốc tịch nhưng các văn phòng trước đây đều nói rằng Anh Tuấn không thể xin quốc tịch vì không thoả mãn điều kiện cư trú. Cuối năm 2021, qua lời giới thiệu của một đàn chị là Real Estate Agent, Anh Tuấn tìm đến văn phòng tôi để hỏi về hồ sơ xin quốc tịch của Anh. Anh Tuấn rất ngạc nhiên khi tôi nói với Anh hồ sơ của Anh có thể làm được.

Kinh doanh và cạnh tranh

Tất nhiên, tôi và các đồng nghiệp của mình đều đọc chung một bộ luật. Nhưng quan điểm của tôi về cạnh tranh trong ngành luật là ở chỗ mình nên đọc luật cho thật kĩ để tìm ra cách thức giải quyết những vấn đề của khách hàng mà những nơi khác thường không giải quyết được.

Câu hỏi then chốt của kinh doanh luôn là: tại sao khách hàng sẽ có lợi hơn khi đến với bạn thay vì đối thủ của bạn? Trong triết lý kinh doanh của cá nhân tôi, giá cả không nhất thiết và cũng không nên là câu trả lời cho câu hỏi ấy.

Trong giải trình của tôi với Bộ Nội vụ, tôi chỉ rõ rằng luật quốc tịch Úc có cơ sở để mở ngoại lệ cho những tình huống như hồ sơ của Anh Tuấn, vậy nên việc chấp thuận đơn xin quốc tịch của Anh Tuấn là một quyết định hợp lý.

Tôi lại không quên nhấn mạnh việc Anh Tuấn đã, đang và sẽ làm lợi cho nước Úc; Anh là công dân hữu ích cho cộng đồng Úc; và sẽ rất thiệt thòi cho nước Úc nếu Bộ Nội vụ từ chối đơn xin nhập tịch của Anh. Vì thế, việc mở ngoại lệ và chấp thuận đơn xin quốc tịch cho Anh Tuấn cũng là một quyết định hợp tình.

Cuối tháng 6 năm nay, Anh Tuấn nhận được thư mời dự thi và hôm nay hồ sơ của Anh được chấp thuận.

Bao nhiêu lo lắng của gia đình đến đây tan biến. Bao nhiêu nỗ lực và kiên nhẫn để theo đuổi hồ sơ hôm nay được đáp đền.

​Chúc mừng nước Úc sắp có thêm một công dân xuất sắc, một đôi tay xây dựng và một khối óc kinh doanh.
0 Comments

3/28/2024 0 Comments

Chuyện nàng Sư Tử

Hồng đến Úc bằng visa du học năm 18 tuổi. Ít lâu sau, Hồng dần không theo nỗi việc học nên em bỏ ngang. Như không ít bạn bè du học sinh khác, sau khi thôi học, Hồng không muốn về Việt Nam vì em nghĩ mỗi lần đi Úc chơi là mỗi lần khó, chi bằng tranh thủ thêm ít thời gian trải nghiệm cuộc đời khi đang có cơ hội. Thời gian ở Úc, Hồng làm đủ mọi công việc nhưng nhìn chung không có công việc gì ổn định. Hồng cũng chẳng ngại, đã chẳng nói là Hồng muốn lăn lộn để trải nghiệm còn gì.

Và chàng Ma Kết

Năm 2020, trong một lần đi farm dâu với bạn, Hồng tình cờ gặp Tín. Hôm ấy, Tín cũng đi farm dâu với nhóm bạn của mình. Tình cờ hai nhóm bạn ấy lại có hai người quen nhau, thế là không hẹn mà gặp, hai nhóm ấy gộp lại đi chơi chung rồi cùng nhau ăn trưa.

Tín kể lần đầu thấy Hồng, em hiểu ngay thế nào là tiếng sét ái tình.

- “Hồng đẹp lắm anh ạ. Dáng người nhỏ nhắn, da Hồng trắng, miệng nhỏ, môi mỏng và hồng, mắt tròn đẹp và đen láy. Em phải tự nhắc mình là mới gặp mà nhìn người ta nhiều quá là người ta ngại nên ráng ngó lơ. Khổ cái em cứ ngó lơ chừng nào thì hình ảnh cô ấy lại càng hiện lên trong đầu, rồi lâu lâu em lại liếc, lại vờ kiếm cơ hội để nhìn về hướng ấy cho trông thật tự nhiên.

Rồi cả nhóm ngồi lại ăn trưa, em không dám nhìn cũng không dám nói gì nhưng em cứ ước gì bữa ăn ấy cứ dài mãi, dài mãi và đừng bao giờ phải ra về… Khi về tới nhà, đêm ấy lòng em cứ nao nao, trăn trở đến gần sáng mới ngủ. Vậy mà sáng ra là em đã mơ thấy gương mặt và nụ cười của Hồng.

Thực ra, ước mơ của cuộc đời em về tình yêu nó đơn giản lắm, em chỉ muốn tìm được một người bạn đời mà mình yêu thương họ và họ cũng yêu thương mình để cả hai có thể sống bên nhau đến cuối đời. Trong tình yêu, em luôn rõ ràng mình thương ai và không có tình cảm với ai, nên em chỉ sợ là khi mình nặng lòng với người ta rồi, biết người ta có tình cảm gì mới mình hay không?”

Khi Ma Kết yêu

Tín gọi cho Huyền, cô bạn của mình để nhờ Huyền hỏi xin số điện thoại của Hồng từ bạn của Huyền. Tín kể khi mở lời hỏi Huyền, em cũng ngại ghê lắm, nhưng mà lỡ nghiện quá rồi thì còn biết phải làm sao… Sau một tuần, Tín mới có được số điện thoại của Hồng để gọi.

Những ngày chờ đợi, Tín đã chuẩn bị không biết bao nhiêu chủ đề để nói với Hồng, ấy vậy mà Tín lại quên chuẩn bị cho câu hỏi: “Tín lấy được số của Hồng ở đâu đấy?”.

Thế rồi Hồng hỏi thật, Tín lại cuống lên, rồi bao nhiêu chuẩn bị của Tín tan biến cả.

Tín thú thực là xin số từ Huyền rồi Tín lại đâm lo. Chết dở, như Hồng có hỏi Tín xin số Hồng để làm gì thì Tín phải trả lời sao đây? Chẳng lẽ nói thật mà chẳng lẽ lại không? Tín đang mãi lo thì may quá, Hồng đã miễn cho Tín câu hỏi ấy. Cuối buổi nói chuyện, Tín đã hẹn được Hồng đi ăn. Thế rồi, buổi hẹn đầu nối tiếp buổi hẹn thứ 2, và thứ 3…

Một chàng trai “tốt”

Từ những buổi hẹn, Hồng biết Tín học về máy tính và đang làm việc đúng chuyên ngành của mình. Nhận thấy Tín là người có ăn học tử tế, lại hiền lành và chăm chỉ, những lo ngại ban đầu của Hồng dần tan biến.

Rồi Hồng nghĩ về mối quan hệ của hai người. Hồng biết đến với một đàn ông tử tế kiểu ngoan hiền tức là không thể đòi hỏi những sự bạo dạng, ga lăng, từng trãi hay những lãng mạn bất ngờ. Hồng cũng không mong gì hơn một cuộc sống bình dị như thế mà thôi. Ấy vậy mà nhiều lần, Tín cũng làm Hồng ngạc nhiên lắm nhé. Hồng kể:

- “Hồi đó tụi em quen nhau đúng ngay mùa dịch. Quen nhau ngót một năm mà có đi chơi được mấy lần đâu. Tiểu bang có lệnh phong toả mấy lần, ai cũng phải ở trong nhà đến phát stress. Rồi Valentine năm 2021 rơi vào ngay ngày mồng 3 Tết, Anh Tín nhắn tin cho em nói chuyện, em có than là Tết xa gia đình mà phải ở trong nhà làm em thấy muốn tự kỉ quá. Anh ấy nhận tin nhắn xong thì im re, không trả lời gì cả.

30 phút sau, ảnh nhắn tin kêu em mở cửa cho ảnh với. Ảnh nói là đang đứng trước nhà em mà sợ cảnh sát bắt quá. Quen với Tín bao lâu em biết tính ảnh kĩ lắm, chạy xe còn không bao giờ vi phạm luật giao thông vậy mà giờ dám bất chấp lệnh phong toả để qua nhà gặp em chớ. Nhìn ảnh đem theo một con gà quay, một chai Coca cỡ bự đủ cho hai đứa mà em thấy ảnh ngộ nghĩnh dễ thương quá trời. Đã vậy, ảnh còn kiếm đâu ra một bó hoa hồng cho đúng điệu Valentine nữa…”

Rồi buổi tối hôm ấy, Tín tỏ tình với Hồng và hỏi Hồng có đồng ý làm bạn gái của Tín không. Hồng do dự một lúc, rồi mới đem việc mình đang là người ở lậu để nói với Tín. Khi Hồng nói mình có thể bị bắt bất cứ lúc nào thì Tín không do dự mà khẳng định là mình sẽ tính cách để giải quyết vấn đề visa của Hồng.

Yêu là hành động

Ít hôm sau, qua giới thiệu của một người bạn, Tín và Hồng đưa nhau về gặp tôi để mở hồ sơ xin định cư cho Hồng. Thời gian ấy, hồ sơ bạn đời thường được thụ lí rất chậm. Hồ sơ nộp vào 22 tháng mới có nhân viên thụ lý nhìn đến hồ sơ và yêu cầu bổ sung bằng chứng. Sau khi nộp hồ sơ, hai em lại quay trở về cuộc sống thường ngày của mình.

Trong bản tường trình, Hồng kể rằng trong cuộc sống thường ngày, Tín là kiểu người dùng hành động để bày tỏ tình yêu của mình thay vì lời nói. Tín luôn để ý và quan tâm đến sở thích của Hồng và tạo mọi điều kiện để Hồng được tuỳ ý làm điều mình thích, sống cách mình muốn. Có lẽ vì vậy mà mong muốn lớn nhất của Hồng kể từ đó, lại là được chăm sóc cho Tín, nguồn hạnh phúc của cuộc đời em.

Hôm qua, Bộ Nội vụ ra quyết định cấp cả tạm trú và thường trú, hoàn tất con đường định cư của Hồng. Hồ sơ của Hồng nhìn bề ngoài không nhiều biến động, nhưng phía sau của hồ sơ là bộn bề những lo lắng của Hồng về bao nhiêu khó khăn có thể ập đến bất cứ lúc nào.

​Hồ sơ của Hồng hôm nay đã khép lại, nhưng kí ức về em có lẽ sẽ còn theo tôi một thời gian dài nữa: một cô khách bé nhỏ nhưng mạnh mẽ, luôn biết phải làm gì để tự giúp mình.
0 Comments

3/27/2024 0 Comments

Tương lai visa 820/801

Thời gian trở lại đây, khá nhiều khách hàng của văn phòng nhận được visa tạm trú. Có những hồ sơ chỉ mới mở được dăm ba tháng mà cũng đã lấy được thường trú, nhưng việc lấy được visa tạm trú sớm có thực đáng mừng?

Ai cũng biết rằng một hồ sơ bạn đời thực sự chỉ kết thúc sau khi người xin visa đã lấy được thường trú. Trong thông lệ ngày trước, Bộ Nội vụ sẽ dò xét rất kỹ lưỡng trước khi cấp tạm trú, vậy nên đến khi xét hồ sơ thường trú, trừ khi hồ sơ gặp phải thông tin bất lợi gì đó đang kể (như tố cáo, án tích, sức khoẻ, người bảo lãnh rút đơn…) thì hồ sơ thường trú mới sinh ra rườm rà và phức tạp. Bằng không hồ sơ ấy chỉ xét qua quýt rồi cho vào PR.

Nay với việc thời gian xét thường trú kéo dài hơn, hồ sơ tạm trú lại được cấp ồ ạt, thiết nghĩ trong thời gian tới, trọng tâm của bộ hồ sơ sẽ rơi vào hồ sơ thường trú, thay vì tạm trú như hiện nay. Tức là bất chấp việc người xin visa đã lấy được tạm trú, sau này Bộ Nội vụ vẫn sẽ có thể từ chối đơn xin thường trú dù bằng chứng hồ sơ ngày sau không kém gì bằng chứng lúc xin tạm trú.

Tuy nói vậy, việc lấy được visa tạm trú dù gì cũng là tín hiệu tích cực vì ít nhất, nó cũng giải quyết hai nhu cầu trước mắt là vấn đề đi làm và tự do ra vào nước Úc cho người xin visa.

820 sau nửa năm

Giáng sinh năm ngoái, Châu hoảng hốt khi không liên lạc được với người vẫn làm giấy tờ cho mình. Visa của em sắp hết hạn, hồ sơ em thì phức tạp mà người em trước nay vẫn nhờ làm giấy tờ đột ngột biến mất không dấu vết. Từ quen biết một doanh nhân người Việt, Châu được giới thiệu về gặp tôi để mở hồ sơ.

Ngày trước Châu từng kết hôn. Châu đến Úc bằng visa du học sinh phụ thuộc với chồng cũ. Sau, mối quan hệ của hai người thành ra lằng nhằng nên Châu đổi visa thành visa du học rồi li dị chồng. Châu lúc đó muốn làm hồ sơ bạn đời với người hiện tại, Adam.

Adam là một người đàn ông trung niên. Anh từng qua một đời vợ người Philippine. Sau 10 năm chung sống, người vợ này sinh cho Anh 3 người con. Tuy nhiên, cuộc tình duyên của hai người sau đó từ mặn nồng ra mặn chát, và rồi trong hồ sơ li hôn, vợ cũ của Adam có lẽ vì sợ chồng sa ngã nên quyết lấy hết tài sản và không chừa cho Anh một xu nào. Việc li hôn của Adam với vợ cũ do đó kéo dài từ 2017 đến hết năm 2022 vẫn chưa đâu vào đâu vì vấn đề tài sản. Ấy vậy mà thời gian visa của Châu chỉ còn 2 tuần nữa là kết thúc.

- Anh với bạn đời mình bắt đầu mối quan hệ như thế nào? Tôi hỏi.

Adam nhìn tôi chăm chú, như xem rõ giọng điệu của tôi có chút gì cợt nhã. Khi thấy tôi nghiêm túc với câu hỏi của mình, Adam thẹn đến đỏ mặt, né tránh ánh nhìn của tôi, Anh nói:

- Chuyện này nói ra ngại lắm. Cậu biết đó, Châu kém tôi những hai mươi mấy tuổi mà gọi cô ấy là bạn đời thì chả quá tôi dụ kẹo trẻ em. Bởi vậy quen Châu đến gần hai tháng mà tôi không biết làm sao nói với Châu là tôi rất thích cô ấy…

Adam sinh ra ở một trị trấn nhỏ ở vùng ven tiểu bang Victoria. Tuy từng bảo lãnh vợ Philippine, nhưng cả cuộc đời Adam hầu như chỉ gắn liền với thị trấn ấy. Những cuộc sống muôn màu ở thành thị đối với Adam là cái gì đó mới mẻ. Có lẽ vì vậy, việc chồng già vợ trẻ với Adam là một chuyện rất khó coi.

Tôi an ủi Adam rằng trong kinh nghiệm làm hồ sơ của tôi, việc ấy diễn ra bình thường lắm. Những người phụ nữ Việt Nam truyền thống thường có nhu cầu rất đơn giản. Một gia đình hạnh phúc đối với họ nhiều khi chỉ một tình yêu, một mái ấm, đủ cơm ăn và một tương lai ổn định để họ có thể nuôi dạy con cái…

May mắn cho Adam, Châu đúng nghĩa là một người vợ hiền. Ngoài việc đi làm để phụ kinh tế với chồng, Châu giành nhiều thời gian để chăm chồng, thi thoảng là lũ con chồng sang chơi. Từ hình ảnh gia đình mà thấy thì mấy đứa nhỏ cũng quý Dì Châu của chúng lắm.

Trong bản tường trình mối quan hệ, Adam có đề cập đến kế hoạch tháng 8 này, hai vợ chồng dự tính sẽ về Việt Nam để làm đám cưới. Không biết vô tình hay cố ý, hôm rồi Bộ Nội vụ cấp luôn tạm trú cho Châu. Với visa này, Châu và Adam có thể đi Việt Nam để làm đám cưới luôn mà không cần phải xin visa để đi lại gì nữa.

820 sau 1 năm rưỡi

Anh Quang đến Úc năm 2010 do vợ cũ của Anh, Chị Bình, đứng ra bảo lãnh. Tính ra Anh Quang kết hôn khá muộn, ở tuổi 33. Tuy Anh Quang với Chị Bình bằng tuổi nhưng Chị Bình đã qua hai đời chồng, với hai đàn con 4 đứa. Ấy vậy mà cuộc sống chung của Anh Quang với Chị Bình không mấy êm đềm khi Chị Bình quen thói buông thả, thường xuyên đi bar, đi club, rồi nhậu nhẹt qua đêm. Cuộc hôn nhân ấy kéo dài 6 năm thì đứt.

Anh Quang lại sống một mình như thế 6 năm, cho đến khi Anh làm quen với Quỳnh thông qua sự giới thiệu của một người bạn.

Quỳnh đến Úc du lịch năm 2018, lúc hai người quen nhau em ở quá hạn visa được 3 năm. Quen nhau được 1 năm, Anh Quang đưa Quỳnh về gặp tôi để hỏi về hồ sơ bạn đời vào cuối năm 2021.

Hồ sơ của Quỳnh được chuẩn bị đến đầu năm 2022 thì nộp vào. Sau một năm rưỡi thụ lý, Bộ Nội vụ hôm rồi cấp tạm trú cho Quỳnh.

Lời kết

Trong quan sát của người viết, thời gian này Bộ Nội vụ đang đẩy nhanh quy trình xét duyệt visa. Họ ưu tiên cấp tạm trú cho những hồ sơ bạn đời không có yếu tố ở lậu. Đối với các hồ sơ ở lậu, thời gian thụ lý không có cải thiện đáng kể nào.

Ở một phương diện khác, như ngày nay Bộ Nội vụ cấp nhanh các visa tạm trú, dự kiến mai này khi đương đơn xin vào thường trú, Bộ sẽ xét kĩ hơn.

​Thiết nghĩ việc chuẩn bị hồ sơ do đó cần phải được lên kế hoạch cho phù hợp với phương cách làm việc của Bộ Nội vụ, có như vậy thì hồ sơ mới mong chu toàn để đạt kết quả tối ưu được.​
0 Comments

3/27/2024 0 Comments

Đôi cái visa chào tháng 8

Cuối năm 2019, Chị Dung sang Úc du lịch thăm con gái là Trà My, đang đi du học. Trong thời gian ở Úc, Chị Dung quen và phát sinh mối quan hệ với Chị Phước, rồi hai người có ý định làm hồ sơ bạn đời. Nhận thấy hồ sơ mình có phần phức tạp, Chị Dung hỏi nhờ một doanh nhân uy tín ở Springvale và được giới thiệu đến Trương Như Bảo Migration để làm giấy tờ.

Mối quan ngại lớn nhất của Chị Dung là việc Chị và Chị Phước đến với nhau quá nhanh, và điều này có thể gây quan ngại cho Bộ Nội vụ. Chưa kể, Chị Dung từng kết hôn và có hai con, nay lại kết hôn đồng tính thì hồ sơ biết liệu có suôn sẻ hay không? Hồ sơ lại kèm theo phụ đơn là Trà My nên Bộ Nội vụ tất nhiên phải cảnh giác hơn các hồ sơ khác.

Nhưng rồi quá trình của hồ sơ diễn tiến rất thuận lợi. Hồ sơ nộp vào cuối năm 2019, đến giữa năm 2021 thì được cấp tạm trú mà không có trở ngại gì. Cuối năm 2021, Chị Dung lại mướn tôi chuẩn bị hồ sơ xin thường trú cho hai mẹ con. Và sóng gió của hồ sơ Chị Dung cũng chỉ nổi lên từ sau khi nộp hồ sơ thường trú…

Một mối lo chung

Một tâm trạng chung thường gặp ở những người bảo lãnh là sự nghi ngại rằng sau khi người xin visa lấy được thứ mình muốn, người xin visa sẽ không cần đến người bảo lãnh nữa.

Khốn nỗi, thay vì tử tế với nhau để mối quan hệ có thể tiếp diễn lâu dài sau khi hồ sơ kết thúc, một đôi người bảo lãnh lại vì lo lắng mà thành ra ghen tuông, kiểm soát người kia, ý mong thiết lập một vai vế mới, một trật tự mới.

Trong kinh nghiệm của người viết, đây thường là thời điểm mối quan hệ chuyển từ yêu nhau, sang ràng buộc và làm khổ nhau.

Ban đầu, người xin visa sẽ tỏ ra nhẫn nhịn. Việc ấy ở nhiều lẽ. Trước nhất, họ nghĩ nhún nhường một chút cho gia đình êm ấm thì có gì là ghê gớm? Thứ nữa, tận sâu trong lòng, người xin visa luôn ngầm hiểu là họ thường cần người bảo lãnh hơn là người kia cần họ. Visa vẫn thường là một lẽ quan trọng, bởi chẳng lẽ bây giờ lại trở về tay không?

Tuy nhiên, mọi sự nhẫn nhịn đều có giới hạn. Giới hạn ấy dày hay mỏng là tuỳ người. Bởi nói cho cùng, thì người ta cần visa để sống tốt hơn, chứ nếu phải sống trong tủi nhục thì visa phỏng để làm gì. Huống chi, họ luôn còn cơ hội vào thường trú bằng hồ sơ bạo hành.

Khi hồ sơ chuyển hướng

Ở vị trí là một đại diện di trú, tôi không xen vào cuộc sống khách hàng của mình. Tôi lại luôn khuyên khách hàng cân nhắc kĩ trước khi chấm dứt một mối quan hệ, nhưng nghĩa vụ của một đại diện di trú là tư vấn, và trong cái tư vấn ấy bao gồm nghĩa vụ phổ cập cho khách hàng mình những quyền lợi hợp pháp và chính đáng của họ.

Chị Dung kể cuộc sống của Chị Dung và Chị Phước ban đầu cũng hạnh phúc như bao cặp tình nhân khác. Nhưng Chị dần phát hiện ở Chị Phước một mong muốn chiếm hữu gần như tuyệt đối: Chị Phước không muốn Chị Dung có bạn, dù nam hay nữ. Có những lần Chị Phước ghen ra mặt, rồi hành xử ngày một thô lỗ. Thế rồi theo thời gian, bản tính cục cằn của Chị Phước tưởng chừng không thể che giấu được nữa, Chị Phước lại ngày càng quá đáng, chẳng cần kiên nể gì ai.

Có dạo Chị Phước lớn tiếng chửi bới, làm Chị Dung mất mặt trước tất cả bè bạn. Thấy Chị Phước hung hãn đến mất kiểm soát, có người đã nghĩ đến chuyện gọi cảnh sát nhưng thấy Chị Dung năn nỉ nên người ta lại thôi. Nhưng rồi từ đó trở đi, chẳng ai còn mặt mũi nào để gặp gỡ hay đi chơi với ai nữa.

Rồi sự ghen tuông đến với cả con gái Chị Dung. Những lần thấy Mẹ con Chị Dung tâm sự với nhau, Chị Phước lại tỏ vẻ khó chịu. Chị Phước thường bảo con gái lớn rồi cũng nên bớt thân thiết với mẹ lại, liệu bề mà dọn ra sống riêng để tự lập cho quen đi. Chị Phước chỉ muốn đối với Chị Dung, Chị Phước không chỉ là số một mà còn là duy nhất.

Trăm năm thân ấy

Như đã nói, những ngày đầu của bạo hành, người xin visa bao giờ cũng nhẫn nhịn. Nhưng rồi, thâm tâm người bảo lãnh sẽ dần lo lắng: rằng những sự nhẫn nhịn ấy là để chờ ngày người ta lấy được thường trú. Cái viễn cảnh người xin visa sẽ bỏ rơi mình ngay khi lấy được thường trú thường làm người bảo lãnh uất ức không chịu được. Càng nghĩ, họ lại càng quẫn trí. Và họ sẽ làm gì? Họ thường làm bất cứ việc gì để người xin visa không vào được thường trú, bao gồm cả việc làm hại hồ sơ, bắt đầu từ việc rút bảo lãnh.

Rồi Chị Phước tìm đến tôi để rút bảo lãnh thực. Ngay khi nhận được thông tin người bảo lãnh muốn rút đơn, Bộ Nội vụ gửi thư cho người xin visa để yêu cầu giải trình. Như thường lệ, tôi phải chuyển thư ấy cho Chị Dung để Chị biết mà ra quyết định kịp thời. Hồ sơ Chị Dung và Trà My sau đó được chuyển hướng làm bạo hành, vậy là một hồ sơ đang yên lành bỗng thành ra trắc trở.

Quãng thời gian tiếp theo của hồ sơ là những lần thư đi thư về với Bộ Nội vụ để bổ sung bằng chứng rồi giải trình. Lo ngại lớn nhất lúc bấy giờ là tuổi của Trà My vẫn đang ngày một lớn, nếu hồ sơ kéo dài quá lâu, em có thể sẽ bị rớt khỏi hồ sơ của mẹ...

​Hôm nay là ngày hai mẹ con Chị Dung cùng vào thường trú. Một hành trình 3 năm rưỡi đồng hành cùng hai mẹ con đến đây khép lại. Một cuộc tình duyên như vừa lướt qua trước mắt tôi với bốn cung bậc tình cảm: lúc yêu thương, khi chịu đựng, rồi chia tay, trước khi kết thúc bằng phút giây hạnh phúc.

0 Comments

3/26/2024 0 Comments

Lần bảo lãnh thứ 3

Picture
Picture
​Anh Hải sinh ra ở Huế. Năm 11 tuổi, Anh theo gia đình đi định cư Úc. Ba năm sau, Anh lấy quốc tịch Úc.

Năm 21 tuổi, Anh Hải lấy vợ lần đầu. Cuộc hôn nhân kéo dài 5 năm thì đổ vỡ. Anh Hải kể hồi ấy còn quá trẻ nên cả Anh và vợ cũ đều rất nóng nảy, chẳng ai nhường nhịn ai.

Li dị được 3 năm, Anh Hải lại quen và kết hôn với vợ sau. Cũng như lần trước, Anh Hải bảo lãnh vợ mình từ Việt Nam sang Úc. Cuộc hôn nhân thứ 2 của Anh Hải chỉ kéo dài 3 năm thì đổ vỡ. Anh Hải kể năm ấy 32 tuổi, cũng đã đủ trưởng thành để phân biệt được người vợ nào yêu mình, và người vợ nào chỉ yêu nước Úc.

Li hôn xong, Anh Hải an phận sống một mình. Mỗi ngày đi làm rồi lại về nhà, Anh Hải cứ ngỡ rằng trái tim anh từ đây sẽ nguội lạnh sau hai lần dang dở. Cho đến một ngày 5 năm sau, ngày Anh gặp Thảo.

Yêu là cưới

Cuối năm 2019, Thảo đến Úc bằng visa du lịch. Qua một số bạn bè chung, Thảo và Anh Hải tình cờ gặp nhau. Một người đàn ông qua hai lần hôn nhân đổ vỡ, vậy mà chỉ một lần bắt gặp ánh mắt ấy, Anh Hải không thể thôi nghĩ về Thảo. Anh kể:

- "Hồi đó mình cứ tự nhủ là mình đã bảo lãnh hết hai lần, mình sẽ không có tương lai nào với Thảo nên tốt nhất nên tránh xa nhau ra. Ấy vậy mà, càng tự bắt mình phải quên là lòng mình lại muốn nhớ.

Rồi mình lại tự bào chữa là chỉ gặp chút thôi, nói chuyện chút thôi, mình không làm gì quá đáng là được. Chắc gì người ta đã có ý gì với mình. Rồi tay mình lại nhắn, lại gọi cho Thảo.

Mà ông bà mình nói có sai đâu, cứ phải xa, phải tránh nhau ra chứ đã có tình mà không dứt khoát, thể nào cũng có chuyện. Lần đó mình đưa Thảo đi dạo, cô ấy chủ động nắm tay mình, hôn má mình thì mình còn biết làm sao…”

- "Quen nhau chưa tới một tháng mà Anh đã muốn cưới Thảo, có vội quá không?" - Tôi hỏi

- "Tình yêu đối với mình rõ ràng lắm. Người mình yêu, gặp nhau đôi ba lần là đủ yêu, còn người tốt đến mấy mà mình không rung động, thì bên nhau năm này tháng nọ cũng sẽ không thể làm vợ chồng".

- "Vậy thì lần này khác gì so với hai lần hôn nhân trước?" - tôi hỏi gặn lại - "Nó có vội đến rồi vội đi không?"

Anh Hải im lặng, còn tôi thì ghi chú vấn đề này xuống giấy. Thấy bầu không khí nặng nề, tôi đổi chủ đề mà quay sang Thảo:

- "Còn Thảo, em có ngại việc chồng em từng li hôn hai lần không?"

- "Em nghĩ khi người đàn ông li hôn, có người bỏ vợ thì cũng có người bị vợ bỏ chứ Anh. Em quen Anh Hải em biết, anh ấy lành lắm. Em tin chỉ có người ta phụ rẫy Anh Hải, chứ Anh Hải chắc chắn không bao giờ sống lỗi với ai. Biết ảnh hiền vậy nên em mới bạo gan chủ động. Em không muốn đánh mất người đàn ông tử tế để rồi đời mình phải hối tiếc"…

Tôi nhìn sang Anh Hải thì bắt gặp Anh đang nhìn Thảo, ánh mắt vừa có vẻ ngạc nhiên lại có vẻ biết ơn. Có lẽ Anh ấy chưa từng hỏi Thảo và Thảo cũng chưa từng nói Anh nghe việc ấy. Tôi lại tiếp:

- "Theo luật, mỗi người chỉ có hai lần bảo lãnh. Anh có thể xin bảo lãnh lần thứ 3 nhưng Bộ Nội vụ sẽ cần một lý do mạnh mẽ và thuyết phục để mở ngoại lệ cho Anh đấy".

Anh Hải nhìn tôi, cười như mếu:

- "Bảo xem đó, Thảo không muốn mất mình thì có khi nào mình chấp nhận để lạc mất người con gái như Thảo. Nói cùng mà nghe, nếu vợ chồng mình không được ở bên nhau ở Úc, thì mình theo Thảo về Việt Nam, nuôi ô làm ruộng chứ không ham ở đây làm gì".

Phần còn lại của hồ sơ thì đã là lịch sử. Đầu năm 2020, tôi giúp hai vợ chồng nộp hồ sơ bạn đời. Đầu năm sau, Thảo được cấp tạm trú. Sang năm sau nữa, hai vợ chồng lại đến mướn tôi xin thường trú cho Thảo. Hôm nay, Thảo lấy được thường trú.

Giới trẻ và sống thử

Đặt bộ hồ sơ của Thảo xuống, tôi thở dài nghĩ đến một cô bạn từng quen với vợ tôi, cả hai lúc đó đều là du học sinh. Tám năm trước, khi tôi và vợ tôi bắt đầu quen nhau, cũng là lúc cô ấy quen với một chàng trai Úc gốc Việt. Sau 8 năm sống thử, họ chia tay nhau. Nghĩ thì đời người con gái, thanh xuân có được mấy lần 8 năm?

Lời Anh Hải nói nó đúng với kinh nghiệm làm hồ sơ của tôi lắm. Cứ mười cặp đôi thì hết tám chín cặp đến với nhau trong vòng 6 tháng. Quen nhau 6 tháng mà còn chưa rõ ràng, thì có quen 6 năm họ cũng chả quyết định được gì đâu.

Cứ như ai đó đưa cho khách hàng cái tủ lạnh, bảo về xài thử. Xài thử 6 tháng rồi mà khách ấy vẫn chưa chịu bỏ tiền ra mua, thì phải lấy hàng về, chứ có lẽ nào cho họ tiếp tục xài thử đến 6 năm với hi vọng biết đâu họ sẽ chịu mua vì đã lỡ “gắn bó” với cái tủ lạnh đã cũ bao giờ?

Rồi họ cũng sẽ mua đấy, nhưng mà mua cái tủ lạnh mới cơ!

​Lòng người là vậy, khôn nhờ - dại chịu, trách móc ai mà chi.
0 Comments

3/26/2024 0 Comments

Tình người lính già

Picture
Cuối 2019, ông Jason đưa vợ mình là Chị Xuân đến văn phòng tôi để mở hợp đồng hồ sơ partner.

Sinh năm 1945, Ông Jason là cựu quân nhân Úc, từng tham chiến ở chiến trường Việt Nam. Ở tuổi 73, ông Jason cùng đồng đội trở về thăm chiến trường xưa và tình cờ làm quen với vợ mình là bà Xuân. Năm đó bà Xuân 44 tuổi, mới ly dị chồng. Ông Jason sau đó mời bà Xuân đi du lịch rồi nộp hồ sơ bảo lãnh bà ở lại Úc.

Trong suốt quá trình làm hồ sơ, ông Jason thi thoảng lại văn phòng tôi trò chuyện. Có lần ông hỏi tôi:

- Người Việt Nam nghĩ gì về những người Úc đã từng đến Việt Nam tham chiến như tôi?
Đây có lẽ cũng là một câu hỏi phổ biến mà người Việt ở Úc thi thoảng sẽ gặp phải. Tôi nhìn ông, trả lời:

- "À, cuộc chiến tranh Việt Nam là một chủ đề gây tranh cãi, thậm chí đến bây giờ vẫn còn chia rẽ trong cộng đồng người Việt ở Úc. Khác biệt chủ yếu có lẽ phải xem họ đứng ở đâu trên đôi bên chiến tuyến.

Đối với những người thân chính quyền Việt Nam bây giờ, có lẽ họ sẽ cho rằng nước Úc với tư cách là đồng minh của Hoa Kỳ đã gây đau thương cho người Việt. Còn như ông hỏi những người trong cộng đồng người Việt tị nạn, đa phần họ sẽ biết ơn nước Úc đã cố công bảo vệ họ, dù cuộc chiến đã không thành công.

Còn như ông hỏi về cá nhân tôi, tôi là người làm việc trong ngành luật, tôi chỉ nhìn nhận những vấn đề có liên quan đến hồ sơ chứ không phân loại khách hàng của mình dựa trên quan điểm của họ về tôn giáo, chính trị, giới tính, hay màu da..."

Đúng ra thì tôi đã không hoàn toàn thành thật với Jason, thực tôi có giành cho ông nhiều sự kính trọng hơn hẳn các khách hàng khác. Trong xưng hô, tôi luôn gọi ông Jason là Sir và giữ tư cách bề dưới khi nói chuyện. Tôi kính trọng ông Jason không phải vì ông giàu có, ông trả tôi nhiều tiền, hay ông có thể cho tôi cái gì đó quý giá…

Chẳng qua tôi nhận thấy ông là người đáng kính trọng: một người đàn ông cao niên, có học thức, luôn tôn trọng và tử tế với vợ mình, lại thân thiện và khiêm nhường đối với người đối diện. Ở ông, tôi thấy có rất nhiều điều đáng để ngưỡng mộ và học hỏi.

Dạo khác, ông Jason lại hỏi tôi rằng:

- "Tôi chỉ là một lão già nhiều bệnh tật. Tôi không giàu có, nghèo nữa là đằng khác. Xuân ở Việt Nam làm kinh doanh rất khá, cô ấy hẳn có thể quen nhiều người đàn ông trẻ hơn tôi, khoẻ mạnh hơn tôi và giàu có hơn tôi.

Người ngoài có thể nghĩ cô ấy cần tôi, nhưng tôi biết, tôi mới là người cần cô ấy. Theo cậu, tại sao Xuân lại chọn tôi và ở lại bên tôi? Cậu biết đó, tiếng Anh của Xuân rất hạn chế nên tôi có hỏi Xuân điều này mà cô ấy không trả lời tôi được".

Tôi mỉm cười:

- "Đa phần người phụ nữ Việt Nam mà tôi thấy, họ được giáo dục từ bé là nên lấy người mình yêu thương để gây dựng hạnh phúc chung thay vì chọn người có điều kiện tốt. Điều kiện tốt rồi có thể sẽ hết tốt, thậm chí xấu đi, nhưng tình cảm yêu thương nếu được vun đắp thì sẽ ngày càng đầy đặn.

Tôi thấy nhiều người mơ ước rất đơn giản, chỉ cần chồng họ kiếm đủ cơm ăn, áo mặc và có một mái nhà để che đầu, họ đã cảm thấy hài lòng với cuộc hôn nhân ấy. Những người phụ nữ như vậy thường sẽ dễ có hạnh phúc hơn những người đòi hỏi nhiều và không biết thoả mãn..."

Một dịp để ăn mừng

Phần còn lại của hồ sơ ông Jason không có gì đáng chú ý. Hồ sơ Cô Xuân nộp vào đầu năm 2020, sang năm sau thì lấy tạm trú. Đầu năm ngoái, ông Jason lại mướn tôi nộp hồ sơ thường trú cho Cô Xuân và hôm nay visa cô Xuân vừa được cấp.

Tôi gọi cho ông Jason, hỏi ông ấy đang ở đâu. Ông trả lời đang cùng Cô Xuân ra ngoài uống bia với mấy người bạn và coi đua ngựa, nói đoạn ông kêu tôi đợi ông mở loa lớn cho cô Xuân cùng nghe.

Khi tôi báo tin rằng Cô Xuân đã được cấp thường trú, cả hai vợ chồng reo lên vui mừng rồi cười nói ha hả. Ở bên kia điện thoại, giọng cô Xuân lanh lãnh:

- Để tui đi lấy thêm một chầu bia, hôm nay tới luôn nghe mình!

Phúc lợi cựu quân nhân ở Úc

Như thói quen hay làm mỗi khi viết xong một bài viết, tôi nhờ bà xã đại nhân giúp tôi duyệt lại nội dung. Đọc hết câu chuyện, bà xã đại nhân quay ra hỏi tôi:

- Như ông Jason mai mốt trăm tuổi, thì bà Xuân sẽ được chính phủ Úc nuôi trọn đời bằng trợ cấp của vợ chồng cựu quân nhân phải không Anh?

Tôi giật mình. Ờ phải rồi. Thật tôi chẳng ngờ điều đầu tiên phu nhân đại nhân nghĩ đến lại là vấn đề ấy.

Nguyên thì ở Úc có một Bộ gọi là Veteran Affairs (VA) chuyên lo lắng và sắp xếp cho những người từng phục vụ trong quân đội. Những cựu chiến binh khi cần sẽ được nhận một loại trợ cấp riêng.

Khái niệm cựu chiến binh ở Úc hiện mở rộng và bao gồm cả các quân nhân từng tham chiến với tư cách đồng minh của Úc. Những người cựu chiến binh Việt Nam Cộng Hoà ngày trước cũng nằm trong diện này và được cấp thẻ cựu quân nhân (thẻ VA)

Trong các bệnh viện công ở Úc lại thường có khu vực giường bệnh cũng chỉ dành riêng cho câu lạc bộ người có thẻ VA, nghe đồn còn khu vực này thường vắng hơn cả bệnh viện tư vì số người dùng rất hạn chế.

Nói vui mà nghe, giả như có một cựu chiến binh 90 tuổi, kết hôn với một cô nàng 18 tuổi, thì rủi người chồng có mất đi, trợ cấp goá phụ cựu chiến binh sẽ tiếp tục chu cấp trọn đời, cho đến ngày người goá phụ ấy mất đi, hoặc tái giá.
0 Comments
<<Previous

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.