TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

5/30/2025 0 Comments

Ngày mồng 7 tươi đẹp

​Tôi cực lực công kích sách phong thuỷ đã dạy ta kiêng kị số 7, nếu muốn thuận lợi, hanh thông. Thuyết ấy sai. Trăm lần sai! Nghìn lần sai!

Hôm nay là ngày tôi đặt xuống một hồ sơ nặng nề về cả tâm lý và trọng lượng hồ sơ sau 1608 ngày theo đuổi với Bộ Nội vụ. Trong hơn bốn năm thụ lí, tuy không bị từ chối lần nào, nhưng hồ sơ tổng cộng nhận được 9 yêu cầu bổ sung bằng chứng/cung cấp thông tin từ Bộ Nội vụ. Để rồi cuối cùng hôm nay, tôi nhận được thông báo cấp cả tạm trú và thường trú cho một khách hàng lâu năm.

Đầu năm 2018, Xuân Nhi tìm đến tôi để nhờ tôi can thiệp và tiếp quản hồ sơ bạn đời của em đang bị yêu cầu giải trình. Lúc đó văn phòng tôi mới mở, Xuân Nhi có thể xem là một trong những khách mở hàng và en nhanh chóng được cấp thường trú ngay sau giải trình. Không biết có phải nhờ vía tốt của khách mở hàng hay không, công việc làm ăn của tôi từ đó kể ra cũng khá phát đạt.

Về sau, mỗi khi có nhu cầu visa trong gia đình, Xuân Nhi lại giao cho tôi làm. Nghĩ lại thì tính đến thời điểm Xuân Nhi mở hồ sơ bảo lãnh chồng, tôi chưa lần nào làm em thất vọng. Và dĩ nhiên, hồ sơ của Vũ Hùng không thể nào là bộ đầu tiên.

Vũ Hùng là người rắn rỏi, nếu không muốn nói là có bề ngoài hơi dữ dằn. Trái ngược với một Xuân Nhi vui vẻ và yêu đời, Vũ Hùng toát ra vẻ của một người điềm tĩnh, với ánh mắt sắc lạnh và giọng nói chắc nịch, có phần nặng nề. Cặp đôi có vẻ như là ví dụ điển hình của sự bù trừ trong hôn nhân, nơi điểm mạnh của người này sẽ bổ khuyết cho điểm yếu của người kia.

Vũ Hùng ít nói đến mức có nhiều việc, tôi hỏi Xuân Nhi thì em cũng không biết vì Vũ Hùng không kể cho em. Vợ có hỏi thì Vũ Hùng cũng chỉ gạt đi, nói là tự lo được. Nếu không phải vì đã gắn bó lâu với hai vợ chồng, người ngoài có khi còn tưởng là mối quan hệ không thành thật.

Trong suốt thời gian theo đuổi hồ sơ, không ít lần tôi phải lo lắng thở dài vì hồ sơ vướng vào tình tiết phức tạp. Lắm lúc, lời khuyên duy nhất của tôi giành cho hai vợ chồng là chưa nghe tin tức gì cũng đã là tin tốt và khuyên hai em kiên nhẫn trở về chờ.

Sức khỏe của Xuân Nhi sau từng ấy năm chờ đợi cũng bắt đầu chịu ảnh hưởng. Người thân của em thì lo lắng không yên, nhưng chính em lại là người luôn cười tươi, đối diện cuộc đời bằng sự lạc quan kỳ lạ. Ở vị trí mà nhiều người đã khóc cạn nước mắt, em vẫn chọn tươi cười.

Hôm nay, nhận được visa của Vũ Hùng, tôi vô cùng vui sướng vì cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ Xuân Nhi giao phó, nhưng cũng hơi buồn vì sắp tới có khi ít được gặp Xuân Nhi. Nghề của tôi là vậy. Tôi có gặp lại khách cũ thì chỉ là để Vũ Hùng lấy vợ khác hoặc Xuân Nhi lấy chồng sau.

Nói chung thì hôm nay là một ngày may mắn. Để đem một vài bộ hồ sơ ra nộp xem có kết quả tốt đẹp không nha!
​
Muốn biết mọi việc thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ.
0 Comments

5/30/2025 0 Comments

Chuyện visa của chị tôi

Tôi có một người chị “nuôi” mà tôi quý như chị ruột. Chị với tôi hợp tuổi, hợp tính, và là bạn thân của gia đình tôi từ những ngày đầu chị đặt chân tới Úc.

Thời điểm đó, chị sang Úc du lịch và bén duyên với chồng chị ở bên này. Tôi lúc ấy thì đang làm việc tại một văn phòng di trú để tích lũy kinh nghiệm, nhà chồng chị thường làm việc với một văn phòng di trú khác nên hai vợ chồng ra đó mở hồ sơ.

Thỉnh thoảng cuối tuần, tôi gặp chị trong những bữa ăn uống. Chị luôn vui vẻ kể chuyện chồng con, chuyện chỗ làm với khách và với chủ... Chỉ đằng sau nhưng câu chuyện trò và những trận cười không bờ bến, chuyện visa chị tôi vẫn mãi im lìm.

Sau 3 năm, hồ sơ vẫn dậm chân tại chỗ. Lý do chủ yếu là vì cả chị và anh đều rất chất phác, không rành giấy tờ, bằng chứng. Mà hầu hết các văn phòng di trú đều không có quy trình “cầm tay chỉ việc” cho những người khách như vậy, nên bằng chứng của hai vợ chồng gần như không có gì.

Những lần gặp nhau, tôi cũng góp ý được vài điều. Nhưng thật lòng, góp ý cho một hồ sơ mình không trực tiếp đại diện thì cũng như chẩn bệnh khi không có bất kỳ kết quả xét nghiệm nào – rất khó mà chính xác được. Tôi nào đâu biết hai vợ chồng sống ra sao, sinh hoạt thế nào, bằng chứng thu thập từ đâu, nên những tư vấn của tôi đối với hồ sơ cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa.

Rồi mọi chuyện xấu đi khi Bộ Nội vụ gửi thư thông báo ý định từ chối visa. Họ nghi ngờ hai vợ chồng chỉ “gửi địa chỉ” chứ không thực sự sống cùng nhau – vì lịch sử địa chỉ của cả hai quá phức tạp. Chị lo lắng tìm đến tôi, tôi lại góp thêm vài ý kiến nhưng dù cố hết sức, nỗ lực của tôi cũng chỉ là gãi ngứa ngoài giày. Chị về làm giải trình. Ba tháng… rồi sáu tháng trôi qua vẫn không có tin tức. Hai vợ chồng dần yên tâm, lại tiếp tục cuộc sống như bình thường.

Đời sống kinh tế của hai vợ chồng không được đầy đủ, nếu không muốn nói là khá chật vật, vậy mà chị tôi lúc nào cũng tươi rói. Có lẽ, Chị thu hút mọi người ở chính sự lạc quan ấy. Giữa cuộc đời đầy rẫy lo âu, Chị như một nhà máy điện nguyên tử với nguồn năng lượng tưởng như vô hạn. Tôi tin chính sự lạc quan ấy đã đem đến sự an nhiên cho hai vợ chồng Chị giữa bốn bề giông bão của cuộc đời.

Giữa năm 2021, sau gần 5 năm chờ đợi, Bộ Nội vụ chính thức từ chối đơn xin visa. Hôm đó, chị tìm gặp tôi, mặt cắt không còn hột máu, chị hỏi: “Hồ sơ của chị còn cứu được không em?” Tôi động viên: “Nhiều hồ sơ với em chỉ bắt đầu sau khi bị từ chối. Em quen làm việc với Toà hơn là với Bộ, chị yên tâm.”

Những năm tháng sau đó là một chuỗi ngày dài chờ đợi. Chị vẫn gọi cho tôi, chia sẻ áp lực kinh tế, chuyện con gái ở Việt Nam trầm cảm vì xa mẹ, trong khi chị không thể về thăm con vì gánh nặng tiền nhà, tiền thuốc của chồng. Tôi chỉ biết an ủi chị phải cố gắng mạnh mẽ, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Chốc chốc, chị lại cười và hỏi: “Có bà chị khờ cũng mệt quá phải không em?”

Tháng 4 năm ngoái, Tribunal thông báo lịch điều trần. Cả hai vợ chồng đưa theo cô em chồng và mấy người bạn cùng kéo nhau đến Toà để phô trương thanh thế. Phiên điều trần diễn ra suôn sẻ, và thành viên Tribunal cho chị thắng Toà ngay tại chỗ để hai vợ chồng có thể yên tâm ra về.
​
Tưởng chừng hồ sơ đã sắp xong, nào ngờ Bộ Nội vụ lại lấy thêm 12 tháng để cân nhắc. Trong thời gian này, Chị bị mất Medicare do hồ sơ kéo dài quá lâu. Những lần chị bệnh mà không có tiền đi khám, chồng chị xót vợ lắm, mà cũng không biết phải làm sao.

Hôm nay, hành trình theo đuổi thường trú của chị tôi cuối cùng cũng khép lại bằng quyết định kép từ Bộ Nội vụ. Từ ngày nộp hồ sơ vào cuối 2016 đến nay, đã gần tám năm rưỡi. Tôi cuối cùng cũng có thể gọi chị bằng hai tiếng Việt kiều!
0 Comments

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.