TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

6/28/2025 0 Comments

Một hồ sơ căng hơn dây đàn

Picture
Hồ sơ chuyển biến phức tạp. Tui với khách gọi qua gọi lại, bàn tới bàn lui, nhiều lúc căng như dây đàn, thiếu điều muốn cãi nhau như mổ lợn. Nhưng mà… việc cần lo thì vẫn phải lo, lo cho đủ, lo cho tới nơi tới chốn.

Bữa trước, qua điện thoại, giọng ai cũng căng thẳng, bàn nhau từng chi tiết nhỏ. Miệt mài, cẩn thận, không dám sót cái gì. Tới lúc visa được cấp ngang xương, bất ngờ tới mức... còn chưa kịp mừng.

Chung quy thì vẫn cái tội lo xa. Nhưng thôi, thà lo thừa còn hơn lo thiếu.

​Giờ khách cầm visa trong tay, thở phào nhẹ nhõm, là tui cũng thấy vui rồi. Còn mấy chuyện hôm qua bàn nhau cái gì, lo lắng thế nào… thiệt tình cũng không còn đáng nhớ nữa.
0 Comments

6/10/2025 0 Comments

Chuyện tình Ngọc Lan

Picture
Picture
Đầu năm 2022, sau những tháng ngày dài phong tỏa, tiểu bang Victoria bắt đầu thở lại. Những quán ăn bắt đầu mở cửa, học sinh trở lại trường, và văn phòng tôi cũng chấm dứt làm việc tại nhà. Tuy nhiên, thời gian ấy tôi vẫn không gặp khách trực tiếp, thay vào đó, tôi thiết kế hai phòng làm việc: khách ngồi ở một bên, trước máy tính, còn tôi ngồi ở phòng kế bên, trò chuyện qua Zoom.

Hôm ấy, một cô gái trẻ bước vào với chiếc khẩu trang kín mặt. Đi cùng cô là một chàng thanh niên có nụ cười rất hiền. Trong cuộc trò chuyện, thì thoảng tôi lại thấy ánh mắt của họ nhìn nhau trìu mến. Hai người tự giới thiệu là Ngọc Lan và Kevin, và họ đến để hỏi về visa bạn đời.

Lo lắng lớn nhất của Ngọc Lan lúc ấy là quá khứ di trú phức tạp của mình. Em kể mình đến Úc bằng visa du lịch, sau đó nộp đơn xin tị nạn nhưng bị từ chối. Đơn kháng cáo cũng vừa bị bác vào tháng trước và visa chờ của em chỉ còn vài ngày. Ngọc Lan hỏi tôi với giọng lo lắng: “Hồ sơ em có còn nộp kịp không anh?”

Tôi mỉm cười nhìn em rồi trả lời: “Thừa thời gian em ạ.”

Cuối buổi tư vấn, tôi còn an ủi bảo hai em cứ về suy nghĩ thêm đôi ba hôm cũng được, tôi chẳng vội gì. Sự thật là ngay hôm Ngọc Lan kí hợp đồng, tôi thu xếp và nộp hồ sơ trong đúng một buổi chiều.

Những sắp xếp của số phận

Kevin quê ở Bạc Liêu. Em đến Úc năm 2009 với giấc mơ du học. Em chọn học nghề làm bánh, một công việc thầm lặng và cần mẫn, như chính con người của em. Kevin sau đó yêu và kết hôn với Oanh, một người mẹ đơn thân ở Úc.

Ban đầu, Kevin chỉ suy nghĩ đơn giản là chỉ cần mình thương con riêng của Oanh như con ruột mình, một lòng yêu thương không phụ rẫy vợ thì em sẽ có thể xây dựng cùng Oanh một gia đình nhỏ bình dị để bên nhau đến cuối đời.

Nhưng hiện thực nhanh chóng chỉ cho Kevin rằng đời không phải khi nào cũng đơn giản. Đồng lương ba cọc ba đồng của một người thợ mới vào nghề không đủ để vượt qua những lời dèm pha từ phía gia đình nhà vợ. Rồi đến cả Oanh cũng dần thay đổi khi cho rằng Kevin không xứng đáng để em gửi gắm cuộc đời. Cuộc hôn nhân ấy trải qua những chuỗi ngày dằn vặt, chì chiết, để rồi kết thúc trong im lặng: một tờ giấy ly hôn, và một trái tim đầy tổn thương mà Kevin từng tưởng em phải mang đến suốt đời. Cho đến ngày em gặp Ngọc Lan.

Ngọc Lan đến Úc bằng visa du lịch, rồi em nộp đơn xin visa tị nạn. Thời gian ở Úc, em sống cùng dì, và bắt đầu bằng công việc bán hàng ở chợ. Mục tiêu của Ngọc Lan lúc ấy thật đơn giản, em muốn lặng lẽ tích cóp từng đồng để hy vọng đến ngày quay về Việt Nam, em có thể gây dựng được một ít vốn làm ăn. Ngọc Lan không có nhiều bạn bè, em chưa từng có dự định dài lâu ở Úc, và em càng không ngờ định mệnh lại sắp đặt cho em gặp Kevin.

Hôm ấy, Kevin ghé qua quầy hàng của Ngọc Lan. Khi rời đi, Kevin để quên ví và Ngọc Lan kịp trông thấy. Câu chuyện của hai người bắt đầu bằng câu “Anh gì ơi”, hai nụ cười, và sự can đảm đúng lúc của một chàng trai hiền lành khi xin số cô bán hàng xinh xắn.

Vài hôm sau, Kevin nhắn tin. Họ bắt đầu trò chuyện. Rồi những buổi hẹn hò đơn sơ: uống trà sữa, ăn bún bò Nam Giao, dạo phố Springvale, cùng nhau đi từ hoàng hôn đến khi thành phố lên đèn. Thời gian họ bên nhau lúc nào cũng nhẹ nhàng, và cũng thật bình yên.

​Yêu là cùng nhau sẻ chia

Thời gian quen nhau, Ngọc Lan không kể về tình trạng visa của mình cho Kevin nghe. Em sợ mình nói không khéo lại làm hư mối quan hệ của mình với Kevin. Mãi đến khi hồ sơ tị nạn bị thua Toà, Ngọc Lan bàng hoàng nhận ra mình chỉ còn vài tuần để thu xếp rời khỏi nước Úc.

Ngọc Lan đang rối rắm không biết phải làm sao thì Kevin nhận ra sự khác lạ của người yêu mình. Sau vài lần tìm hiểu, Kevin biết được Ngọc Lan đang gặp khó khăn với vấn đề visa. Không chút do dự, Kevin an ủi Ngọc Lan và hứa: “Em để anh tính cho.”. Ít hôm sau, Kevin đưa Ngọc Lan đưa đến văn phòng tôi.

Sau khi hồ sơ được nộp, tôi gặp Ngọc Lan thêm vài lần đề bàn về lộ trình và rủi ro tiềm ẩn của hồ sơ. Có những lúc cảm thấy bế tắc, Ngọc Lan rơi nước mắt vì lo lắng cho hồ sơ. Tôi an ủi với Ngọc Lan rằng hồ sơ ở lậu như em đúng là chuyên môn của tôi, và tôi hứa nếu hồ sơ có trở xấu, tôi sẽ giúp em bằng tất cả sức lực của mình.

May mắn thay, hồ sơ không hề xấu đi mà ngược lại, mọi chuyện tiến triển trơn tru hơn cả dự kiến. Hồ sơ nộp vào một năm rồi hai năm, Bộ để yên hồ sơ không động đến. Đúng hạn hai năm, tôi chủ động liên hệ với hai em và nhắn rằng thời hạn đẩy nhanh hồ sơ để xin thường trú đã đến. Như chỉ chờ có vậy, Kevin và Ngọc Lan phối hợp nhiệt tình, cung cấp đầy đủ bằng chứng, và mọi việc tiến triển đúng như kế hoạch.

Cuối năm ngoái, Bộ yêu cầu bổ sung tài liệu. Bốn tháng sau, lại một lần nữa yêu cầu. Và rồi, hôm qua, Bộ ra quyết định cấp cho Ngọc Lan cả visa tạm trú và thường trú.

Hôm nay, Ngọc Lan vẫn còn nhắn tin cho tôi, em hỏi:

- “Em được về Việt Nam chưa Anh?”

Tôi chỉ cười:

- “Không chỉ em được về, mà ba mẹ em nếu muốn qua Úc du lịch, hồ sơ sẽ được xét với tư cách là cha mẹ của thường trú nhân. Chuyện hôm qua em quên đi nhé, giờ cứ lo học tốt để năm tới thi quốc tịch em nha.”

Đến hôm nay, Kevin và Ngọc Lan vẫn sống trong căn bungalow nhỏ phía sau nhà dì Loan. Cuộc sống của hai em chẳng có gì xa hoa ngoài những bữa cơm đơn giản, cùng nhau chia sẻ việc nhà và cả những kế hoạch êm đềm cho tương lai.

​Năm trước, Ngọc Lan thôi bán hàng và về làm ở tiệm nail của dì. Lương em lúc này cao gấp rưỡi Kevin, nhưng cả hai chưa từng để chuyện đó trở thành vấn đề. Tiền làm được, hai em cho vào tài khoản chung, cùng nhau vun vén. Những phút bên nhau, họ cùng bàn chuyện du lịch, chuyện mua nhà, và cả chuyện con cái của những năm sắp tới…
0 Comments

6/10/2025 0 Comments

June 2025

Picture
Đúng ra là ông trạng sư rủ mai ra Toà chung cho vui.

Cơ mà Toà nói với Bộ trưởng là ông coi có nhận thua thì nhận sớm đi, chứ thằng Bảo nó lên tới, rồi chẳng ra gì với nhau đâu.

​Thế là Bộ trưởng bỏ Toà, thắng by consent.
0 Comments

6/8/2025 0 Comments

Một tình yêu thầm lặng

Picture
​Tôi gặp Hậu và Trung vào cuối 2023 khi hai em tìm đến văn phòng để hỏi về hồ sơ bảo lãnh bạn đời. Trước đó vài tháng, Trung mới lấy được thường trú bằng visa kĩ năng và em đang muốn bảo lãnh Hậu định cư. Tuy nhiên, hai em lo lắng về việc Trung hoàn toàn không nhắc đến mối quan hệ với Hậu trong hồ sơ xin định cư và lo ngại Bộ Nội vụ có thể xem đây là yếu tố không thành thật. Thông qua Internet, hai em về gặp tôi để tư vấn và quyết định mở hồ sơ.

Hậu gặp Trung năm em mười bảy tuổi. Lúc đó, Hậu mới đến Úc bằng visa du học và hai người trò chuyện thông qua một ứng dụng hẹn hò. Thời điểm ấy, Trung đã lăn lộn ở Úc được vài năm, đang hành nghề y tá và đang nỗ lực trên con đường định cư. Hai người trở thành bạn. Sau đó thỉnh thoảng họ lại hẹn nhau đi ăn ở những hiệu bánh tây, rong ruổi trên những cung đường và công viên rực rỡ mà xa lạ nơi xứ người.

Những buổi hò hẹn ban đầu của hai bạn trẻ khá êm đềm. Hai em thích ăn bánh ngọt, thích uống trà nóng, thi thoảng ra ngoài ăn tối với mì Thái, thịt nướng Hàn Quốc… Dù không thể biết trước tương lai sẽ thế nào, họ chỉ thấy bình yên, dễ chịu khi ở bên cạnh nhau. Rồi họ tâm sự với nhau hàng tiếng đồng hồ, rồi chia tay – nhìn bóng hình nhau mất hút trên con phố đêm vắng lặng.

Rồi Trung có việc, phải bay về Việt Nam. Trước lúc xa nhau, Hậu không hiểu sao lại ra tận sân bay để tiễn Trung. Một cuộc đưa tiễn mà người đi không yêu cầu, người ở lại cũng không hiểu vì sao lòng mình cảm thấy không đi không được.

Ít lâu sau, Hậu cũng về Việt Nam, nhưng người bắc kẻ nam, họ chỉ nhắn tin trò chuyện mà không tìm gặp nhau lần nào. Hậu không hiểu em về Việt Nam để làm gì, Trung không hiểu vì sao mình không bay ra bắc để gặp Hậu. Có lẽ khoảng cách giữa hai người lúc ấy là cả một ánh mắt người đời…

Rồi hai em quay trở lại Melbourne. Họ vẫn gặp nhau, nhưng giữa họ lúc này đã có một khoảng cách. Dư luận. Dị nghị. Gia đình. Lắm khi khoảng cách giữa hai con người không phải là một ngọn núi, một đại dương. Hai em quyết định đổi yêu thành bạn, và thành phố Melbourne lại quay trở về như ngày trước: vẫn êm đềm, vẫn vắng lặng, và vẫn lạnh lùng.

Một năm sau, Hậu và Trung tình cờ gặp lại ở một quán ăn. Sau những lời chào hỏi, Hậu hồ hởi kể với Trung rằng em đang kiếm chỗ trọ mới vì chỗ cũ quá ồn ào. Chẳng biết nghĩ thế nào, Trung cũng tỏ ý là mình đang muốn dọn ra khỏi nhà người thân để có cuộc sống riêng tư hơn. Hậu hí hửng ngỏ ý hai người nên cùng nhau thuê nhà để tiết kiệm chi phí. Trung suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Hai người quen cũ cứ như thế trở thành bạn cùng nhà.

Rồi tai hoạ ập đến khi Hậu được chẩn đoán là có một khối u trong não. Mười chín tuổi, em một mình lên bàn mổ nơi xứ người, gia đình em đúng nghĩa là cách xa vạn dặm. Tự nhiên, Trung trở thành người chăm sóc duy nhất của Hậu: Trung đưa Hậu đi bệnh viện, nấu cho Hậu ăn, thậm chí thức đêm canh từng cơn đau cho Hậu. Rồi ca mổ thứ hai, rồi đến lần thứ ba.

Gần hai năm sau, Hậu mới hồi phục dần. Trong suốt khoảng thời gian ấy, Trung không hiểu sao mình không bao giờ có ý nghĩ rời đi. Giữa họ chẳng có một cam kết, không một lời hoa mỹ, chưa ai hứa hẹn gì với ai, mọi việc cứ chỉ lặng lẽ diễn ra như tự nhiên buộc nó cần phải thế.

Trong thời gian sống chung, Hậu và Trung nuôi ba con mèo: Bún Bò, Phở và Bánh Đa. Những con thú cưng trở thành một phần của gia đình nhỏ. Cuộc sống của hai em cứ vậy nhẹ nhàng trôi, dịu dàng và đều đặn, như thể họ đã là nhân tình, dù tiếng yêu ấy chưa một lần chính thức nói ra.

Rồi một lần, sau một chuyến đi Việt Nam trở về, Trung ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với Hậu. Trung không muốn mối quan hệ này cứ lửng lơ mãi nên quyết định ngõ lời, và Hậu đồng ý. Tiếp đó, hai em tìm về gặp tôi để tư vấn và mở hồ sơ.

Hồ sơ của Hậu và Trung mất 15 tháng thụ lí thì Hậu được cấp tạm trú. Hai em vẫn vậy, hạnh phúc trong âm thầm và mừng vui trong trầm lặng. Qua ánh mắt ấm áp họ nhìn nhau, cả hai như nhận với nhau rằng, từ mai, cuộc đời họ sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

​Hậu và Trung đã cùng nhau đi chung trên một quãng đường dài: từ hai người xa lạ, trở thành bạn bè, rồi bạn cùng nhà, và giờ đây là một gia đình. Tình yêu họ không bắt đầu bằng tiếng sét ái tình, không phải sau những lời thề non hẹn biển. Tình yêu ấy đậm dần theo thời gian, tỏ dần theo sự kiên nhẫn, những chăm sóc. Và tình cảm ấy sẽ vẫn tiếp tục được vun đắp thêm bằng những năm tháng thật thà.
0 Comments

6/4/2025 0 Comments

Hạnh phúc Mỹ Lệ

Picture
​Mười lăm năm trước, khi vừa tròn 22 tuổi, Mỹ Lệ kết duyên cùng một người chồng Úc tên Steve và cuộc hôn nhân ấy đã mở ra cho em cánh cửa định cư. Sang năm sau, Mỹ Lệ sinh hạ một bé trai nên việc giấy tờ của em theo đó cũng thuận lợi.

Nơi đất khách quê người, Mỹ Lệ không có ai thân thích, em chỉ có một mình Steve là điểm tựa duy nhất. Nhưng chỗ dựa đời em lại quá yếu hèn, nên đời em thành ra chơi vơi như con thuyền không lái, giữa dòng đời cuồn cuộn.

Dù đã có con, Steve vẫn dửng dưng sống bất cần vui sống đời độc thân. Anh mãi mê đắm chìm trong thú vui và sự ích kỷ cá nhân, bỏ mặc Mỹ Lệ tảo tần lo toan từng miếng cơm, giấc ngủ cho con. Mỹ Lệ phải vừa quán xuyến nhà cửa, vừa lo toan kinh tế khi chồng em chọn cách quay lưng với trách nhiệm của một người chồng, người cha.

Có lẽ Steve vẫn cho rằng mình là người nắm thế chủ động. Là người bảo lãnh, anh nghĩ Mỹ Lệ phải mãi mãi cúi đầu phục tùng. Cũng có thể anh tin rằng, một khi đã có con, Mỹ Lệ sẽ không còn đường lui. Ai dám liều lĩnh trở thành mẹ đơn thân ở một xứ sở xa lạ? Nhưng Steve đã nhầm, bởi ở đời, thứ gì không được trân trọng sớm muộn cũng sẽ rời đi – kể cả tình yêu, trái tim của một người vợ.

Những năm đầu chung sống, Mỹ Lệ cố gắng bao nhiêu thì Steve càng thờ ơ bấy nhiêu. Khi em sinh thêm một bé gái, cuộc hôn nhân lại càng trở nên ngột ngạt và bế tắc. Mỹ Lệ hiểu rằng cuộc hôn nhân ấy không thể trông chờ vào một người đàn ông mãi không chịu lớn, em càng hiểu rằng mình không thể kéo dài kiếp sống bên một gã chồng hờ. Mỹ Lệ quyết định buông tay.

Sau ly hôn, Mỹ Lệ sống lặng lẽ nuôi con. Em kinh doanh một tiệm nails để mưu sinh và tạo dựng cho mình một cuộc sống độc lập. Suốt tám năm trời, em không quen ai, một phần vì lòng đã cạn niềm tin vào tình yêu, phần khác vì em không muốn chia sẻ tình yêu thương dành cho con với bất kỳ người đàn ông nào khác.

Nhưng rồi, như một điều diệu kỳ, trái tim tưởng đã hóa đá của Mỹ Lệ lại tan chảy trong một lần tình cờ gặp Nhân tại hội đồng hương người Huế. Đứng trước người đồng hương có dáng vẻ lam lũ mà chơn chất – hình ảnh của một chàng trai quê thật thà lại bày ra trước mắt Mỹ Lệ, rõ ràng và chân thực. Mỹ Lệ biết trái tim mình đã bị đánh thức. Ở Nhân, em bắt gặp sự thân quen của quê nhà, một hình hài xưa cũ, một giấc mộng xuân tình thời son trẻ mà em tưởng đã lãng quên…

Nhân nhỏ hơn Mỹ Lệ gần một thập kỷ, nhưng nét từng trải và sự khắc khổ của người thiếu niên làm em toát lên vẻ chững chạc và trưởng thành. Vừa khi Mỹ Lệ vẫn còn giữ nguyên nét xuân xanh của một người đàn bà từng trải – cái đẹp trầm lắng, đằm thắm, của người đàn bà đã đi qua tổn thương nhưng trái tim vẫn khao khát được yêu, được chở che.

Kể từ lần gặp gỡ đó, giữa Nhân và Mỹ Lệ, tình cảm cứ nảy nở như đồng cỏ khô may gặp cơn mưa hạ. Họ bắt đầu trò chuyện, nhắn tin, rồi tự lúc nào đời họ cuốn vào nhau...

Nhưng càng gần nhau, cả hai lại càng lo lắng. Mỹ Lệ ngập ngừng vì sợ điều tiếng, sợ ánh nhìn soi xét của người đời khi yêu người kém tuổi. Còn Nhân thì tự ti: về điều kiện, về xuất thân, và hơn hết là vì em chưa có quyền định cư – Nhân sợ Mỹ Lệ nghĩ em đang mượn tình yêu để đổi lấy tấm visa ở lại Úc.

Thế nhưng, tình yêu nào biết đến giới hạn hay rào cản là gì. Khi hai con tim đã rung lên cùng một nhịp, mọi lo toan đều trở nên nhỏ bé. Trước mạch tình đang cuồn cuộn chảy, những rào cản của e dè, tự ti và mặc cảm bị cuốn phăng như cánh lục bình không chỗ bám giữa một dòng nước lớn. Khi đơn xin visa du học bị từ chối, Nhân tìm đến Mỹ Lệ từ biệt, nói rằng em sắp phải quay về Việt Nam, trái tim Mỹ Lệ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Em biết mình sẽ phải hối tiếc một đời nếu cứ để vậy và lạc mất Nhân.

Tháng 4 năm 2024, qua lời giới thiệu của một người đồng hương, Mỹ Lệ đưa Nhân tìm đến tôi để hỏi về thủ tục bảo lãnh. Chỉ một tháng sau, tôi sắp xếp để Nhân về Việt Nam nộp hồ sơ rồi quay trở lại Úc. Đến hôm nay, sau một năm chờ đợi, lãnh sự quyết định cấp visa tạm trú cho Nhân để em có thể ở lại bên Mỹ Lệ – hợp pháp và đường hoàng, như một người chồng đúng nghĩa.

Tình yêu và sự sống thật kỳ lạ.

Có những gốc cây mọc cheo leo bên sườn núi vẫn xanh tươi, rợp bóng mát. Vậy mà có những thân cây mọc giữa đồng bằng lại héo úa, xác xơ. Có những cuộc hôn nhân tưởng đầy đủ điều kiện để hạnh phúc, nhưng lại tan vỡ chỉ vì người ta không biết gìn giữ. Ấy vậy mà, giữa hai con người tưởng chẳng thể có điểm chung – như Nhân và Mỹ Lệ – lại nảy sinh một tình yêu bình dị mà mãnh liệt, để hai trái tim tìm đến nhau và sưởi ấm đời nhau.
0 Comments

6/4/2025 0 Comments

Chuyện của Hồng Mi

Picture
​Tôi gặp Hồng Mi lần đầu vào giữa năm 2019. Lần đó, em tìm đến văn phòng tôi để làm hồ sơ visa bạn đời với chồng mình, anh Quốc.

Hồng Mi là một cô gái mảnh mai, duyên dáng. Em có nét đẹp mong manh và phong cách trò chuyện trẻ trung, dễ gần. Hồng Mi mang dáng dấp điển hình của một người con gái yếu đuối khiến người đàn ông tự nhiên có cảm giác muốn bảo vệ, che chở.

Hai vợ chồng quyết định mở hồ sơ với văn phòng tôi ngay sau buổi tư vấn đầu tiên. Sau khi visa tạm trú được cấp, Hồng Mi và anh Quốc tiếp tục nhờ tôi làm hồ sơ thường trú để hoàn tất hành trình định cư. Tới tháng 8 năm 2022, tôi lấy được visa thường trú cho Hồng Mi.

Tôi cứ tưởng đó sẽ là khởi đầu cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc, nào ngờ ở bên dưới vẻ ngoài của hôn nhân bình yên ấy là những mâu thuẫn âm ỉ cháy đang chờ chực để thiêu rụi mọi thứ trong ngọn lửa ghen tuông.

Hai năm sau, Hồng Mi quay lại gặp tôi. Vẫn khuôn mặt xinh xắn ấy, nhưng lần này Hồng Mi có nét chững chạc của một người đã trải đời, không còn vẻ ngây thơ của một cô gái đôi mươi. Sự từng trải sau một lần đổ vỡ.

Như đoán biết suy nghĩ của tôi, Hồng Mi thẳng thắn kể tôi nghe về chuyện của em và anh Quốc. “Ảnh thương em nhiều lắm, nhưng càng thương ảnh càng ghen, rồi vì quá ghen mà tự đẩy mình vào khổ sở.”

Không hiểu sao mà khi nghe những lời ấy, tôi không bất ngờ. Là người làm nghề chấp bút cho những cuộc hôn nhân – từ lúc bắt đầu đến lúc khép lại – tôi đã chứng kiến không ít chuyện tình yêu phải chết ngộp chỉ vì sự ghen tuông.

Có những người bảo lãnh, khi sợ đánh mất người kia, lại tìm cách trói buộc nhau bằng giấy tờ, bằng dư luận, hay luân lý. Có người thậm chí đi xa hơn đến nỗi làm cả chuyện phạm pháp… Những người ấy có lẽ không biết rằng, tình yêu không thể bị kìm nén bằng áp lực.

Hồng Mi mỉm cười nhìn tôi, rồi quay sang giới thiệu: “Đây là Khải – chồng em.”

Khải kể em từng có vợ, nhưng cuộc hôn nhân ấy đổ vỡ vì vợ em có người thứ ba trong lúc đang bảo lãnh em. Cùng một lúc, Khải mất vợ và bị từ chối visa bạn đời. Em mất hết niềm tin vào định cư – và cả tình yêu. Trong những ngày đen tối nhất, Khải tưởng rằng số phận đang trêu đùa mình, không hề biết định mệnh đang dẫn dắt em đến một hạnh phúc lớn hơn, một tình yêu tốt đẹp hơn.

Sau khi chia tay với anh Quốc, Hồng Mi lâm vào khó khăn tài chính. Tiền thuê nhà trở nên quá sức với một đầu thu nhập của em. Hồng Mi bèn lên mạng, đăng tin tìm người ở ghép – và Khải, thật tình cờ cũng đang tìm kiếm chỗ ở.

Từ mối quan hệ là bạn trọ, hai em dần trở thành người bạn tâm giao – rồi người thương lúc nào không hay. Tình yêu của hai em không có hoa hồng, không có rượu vang – chỉ có những buổi tối cùng nhau ăn cơm, trò chuyện, và tìm thấy bình yên bên nhau.

Họ sống giản dị ở một vùng ven Melbourne, tránh xa ồn ào đô thị. Đám cưới của Khải và Hồng Mi không có nhẫn kim cương, cũng không có tiệc cưới sang trọng. Nhưng họ có một thứ mà không phải cặp đôi nào cũng có: một tình yêu từng trải và vững chãi.

Vì Khải từng bị từ chối hồ sơ, hai người chấp nhận phương án chia xa: Khải quay về Việt Nam để nộp hồ sơ từ đầu, chờ ngày đoàn tụ. Hồ sơ nộp từ tháng 4 năm ngoái. Hôm nay, đúng một năm, Khải được cấp visa tạm trú để quay lại Úc, chấm dứt những ngày xa cách. Nhận được visa của Khải, lòng tôi tự nhiên thấy hạnh phúc lâng lâng – như chính người thân mình được đoàn tụ.

Chuyện tình của Hồng Mi như một bộ phim dài trình diễn trước ống kính tác nghiệp của tôi. Trong vòng 5 năm, tôi được chứng kiến hai cuộc hôn nhân của cùng một người con gái – một hành trình phải dừng lại, để một chặn đường khác bắt đầu.

Trước mắt Khải và Hồng Mi là cả một tương lai rộng mở. Tôi nghe nói hai em đang chuẩn bị nhận nhà mới, rồi sẽ tiết kiệm tiền mở tiệm nails riêng để bắt đầu làm chủ.

​Tôi tin rằng từ đây, Khải và Hồng Mi sẽ cùng nhau dựng xây một cuộc sống đàng hoàng, ổn định và một tương lai đầy hy vọng. Những vệt buồn trong quá khứ giờ chỉ còn như tấm phông nền trầm tối, để rồi chính trên nền ấy, tình yêu của hai em sẽ càng trở nên rực rỡ, vững chãi và đáng trân quý hơn bao giờ.
0 Comments

6/4/2025 0 Comments

Một tình yêu đẹp

​Vài năm trước, anh Nhân và chị Trinh tìm đến tôi thông qua giới thiệu của người chứng hôn.

Thời gian đó, anh Nhân đang du lịch Úc để phụ giúp anh trai mình chăm sóc cho chị dâu. Chị dâu anh Nhân không may bị chấn thương sau một tai nạn giao thông và đang phục hồi khá chậm.

Chị Trinh lúc bấy giờ đang là mẹ đơn thân, ở vậy nuôi ba người con sau hơn mười năm ly hôn với chồng cũ. Hằng ngày, chị lặng lẽ đi làm việc ở xưởng trứng để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống.

Lần đầu tiên gặp hai vợ chồng, tôi không khỏi ngạc nhiên vì một nghịch lí như đang bày ra trước mắt: chị Trinh, người bảo lãnh, là một phụ nữ xinh đẹp dù đã ở tuổi ngoài 50, còn anh Nhân - người xin visa - cũng ở vào tuổi ấy nhưng người đen đúa, dáng gầy gò, chẳng có gì nổi bật.

Trong đầu tôi vụt lóe lên một ý nghĩ: chắc chắn đằng sau tình yêu hai con người này phải là một câu chuyện thật đặc biệt, và tôi đã không nhầm.

Chồng chê vì... không con gái

Chị Trinh gặp người chồng đầu tiên của mình tại trại tị nạn Pulau Bidong năm 1981 trước khi cùng nhau sang Úc định cư và có ba người con trai.

Những tưởng cuộc sống hôn nhân sau đó sẽ được viên mãn, nào ngờ kể từ khi sinh cậu con trai thứ ba, chồng chị Trinh bắt đầu thay đổi: anh dần trở nên lạnh nhạt và vô tâm.

Rồi một ngày, chị tình cờ nghe điện thoại của chồng, bên kia đầu dây là một người phụ nữ ở Việt Nam hỏi: “Sao lâu rồi anh không gọi cho em?”.

Biết đã bại lộ, chồng chị không cần dấu giếm thêm nữa và một mình mua vé bay về Việt Nam để đoàn tụ với nhân tình. Trái tim chị tưởng như vỡ vụn.

Biết rằng cuộc hôn nhân ấy không thể cứu vãn, chị Trinh nộp đơn ly hôn.

Trong phiên toà li hôn, người chồng chị Trinh biện hộ bằng lý do chị không sinh được con gái nên anh phải ra ngoài kiếm thêm. Chị biết đứng trước lòng người ích kỉ, có nói gì cũng vô ý.

Sau khi hôn nhân đổ vỡ, dù xinh đẹp và không ít người theo đuổi, chị Trinh vẫn ở vậy nuôi con. Chẳng phải vì chị còn luyến tiếc gì người chồng bội bạc, mà thực vì lòng tin của chị ở đàn ông đã quá lung lay.

Một người đàn ông không ích kỉ

Ở phía bên kia, anh Nhân ở Việt Nam, cũng từng có một gia đình nhỏ và hai con trai ngoan ngoãn.

Nhưng rồi tai nạn của chị dâu khiến gia đình người anh trai ở Úc lâm vào khủng hoảng. Thấy anh mình phải bỏ việc, mất thu nhập vì chăm vợ, anh Nhân buông bỏ công việc, rời xa vợ con mình để sang Úc phụ anh trai chăm sóc chị dâu lúc ấy còn bị liệt nửa người.

Anh Nhân chỉ nghĩ rằng công việc của người anh trai kiếm được nhiều tiền hơn, lại vì ngày xưa anh trai từng giúp anh Nhân nhiều quá, bây giờ làm ngơ thì coi sao được.

Sự hy sinh ấy không được thấu hiểu. Vợ anh ở Việt Nam dần trở nên cáu gắt, trách móc, rồi cuối cùng đòi ly hôn để ép anh quay về. Lí do của vợ anh Nhân đưa ra khá đơn giản: “Vợ con và anh trai, phải chọn một trong hai”.

Chỉ là chị không hiểu, đứng trước người vợ kết tóc se duyên và người anh trai máu mủ đang khó hơn gấp trăm lần, anh Nhân không thể bỏ mặc người anh trai trong lúc khốn khó.

Anh chấp nhận mất mát, vì tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Năm 2019, anh trở về Việt Nam hoàn tất thủ tục ly hôn, rồi lặng lẽ quay lại Úc.

Gặp nhau là duyên số

Chính trong những tháng ngày cô đơn nơi xứ lạ, anh Nhân tình cờ gặp chị Trinh. Ban đầu là những lần Chị Trinh sang nhà nhận rau củ từ vườn nhà anh trai. Sau đó là đôi lần cùng nhau đi uống cà phê, tản bộ ở công viên.

Chị Trinh thấy anh Nhân là một người đàn ông chân thành, biết sống vì người khác. Anh Nhân lại cảm mến một người phụ nữ từng tổn thương nhưng vẫn mạnh mẽ và tự lập.

Có lần, chị hỏi đùa: “Ly dị rồi, anh tính ở vậy luôn hay bước thêm bước nữa?”. Anh đáp: “Còn tuỳ em có chịu anh không”. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy trở thành lời tỏ tình giản dị nhất mà tôi từng biết.

Ít lâu sau, chị Trinh chủ động đặt lịch với người làm hôn thú. Họ ký giấy kết hôn và tổ chức một buổi BBQ nhỏ tại nhà anh trai, có bạn bè người thân đến chung vui.

Chia xa vì hiểu lầm

Nhưng hôn nhân không phải cổ tích. Chị Trinh từng bị phản bội, nên chị thành ra vô cùng nhạy cảm và đa nghi. Khi phát hiện anh Nhân về Việt Nam mà vẫn sống chung nhà với vợ cũ (dù không còn tình cảm), chị Trinh cảm thấy bất an.

Chị lại tủi thân khi nghĩ mình lần nữa trở thành người thứ ba. Chị gọi điện, bày tỏ nỗi lòng, nhưng cách nói của chị khiến anh Nhân tự ái và anh cắt đứt liên lạc với Chị. Thời gian ấy lại đúng lúc Covid hoành hành, biên giới đóng cửa, chị Trinh buồn lắm, nhưng không biết làm sao đi thăm anh Nhân được.

Ba năm sau, khi Covid lắng xuống, anh Nhân xin được visa trở lại Úc. Hai người tình cờ gặp lại tại nhà người anh trai, cả hai nhìn nhau bối rối. Nhưng rồi, một lời nói, một giọt nước mắt, một cái nắm tay — cũng đủ để mọi hiểu lầm được xoá bỏ.

Người yêu nhau sẽ tìm thấy nhau

Quay trở lại với nhau, anh Nhân sống cùng chị Trinh và con trai út của chị. Họ bắt đầu lại từ đầu, với những bữa cơm tối giản dị, những buổi sáng thức dậy sớm để cùng nhau pha cà phê, và những lần đi chợ cuối tuần. Cả hai đều không còn trẻ, nhưng trong mắt họ, cuộc hôn nhân ấy là một hạnh phúc to lớn, một phần thưởng muộn màng nhưng thật ưu ái của cuộc đời.

Hôm nay, anh Nhân chính thức được cấp visa visa tạm trú và thường trú, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Anh không còn phải lo ngày về, không còn phải sống tạm bợ giữa hai nơi.

Từ nay, anh Nhân chính thức được quyền định cư tại Úc, để sống bên người vợ xinh đẹp và nhân hậu mà anh chưa từng dám mơ ước.

Còn chị Trinh, sau bao năm đơn độc và tổn thương, cuối cùng cũng tìm được một người chồng đúng như ước nguyện: không hào nhoáng bảnh tổn, nhưng là người đàn ông yêu chị bằng tất cả trái tim, biết sống vì người khác, và luôn âm thầm hy sinh cho những điều chị trân quý.

Hạnh phúc của ngành nghề

Nếu có ai hỏi tôi, hạnh phúc lớn nhất mà nghề di trú mang lại cho tôi là gì, tôi có lẽ sẽ không nghĩ đến những tấm visa được cấp, hay những hồ sơ thành công.

Hạnh phúc lớn nhất là cơ hội được chứng kiến những mạch tình yêu khơi nguồn và sống dậy từ những vết thương cũ; những con người tìm đến nhau để gây dựng cho nhau những hạnh phúc, để viết nên cái kết tươi đẹp cho những mảnh đời tưởng như đã bị lãng quên.

​Mỗi hồ sơ ấy khi được chấp thuận, không chỉ là một cánh cửa mở ra cho quyền định cư, mà còn là trang đời mới cho hai tâm hồn, những con người biết yêu và dám yêu.
0 Comments

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.