TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

4/2/2024 0 Comments

Chuyện gà và thóc

Picture
Picture
Đợt tháng 3 năm nay, Anh Tuấn rời Hà Nội đi Úc du lịch thăm bà con. Nhà người này ở Springvale South nên thi thoảng Anh lại ra chợ Springvale chơi. Một hôm, Anh Tuấn đang ngồi một mình ở quán cà phê, thì thấy một người phụ nữ vào quán, gọi một phần cà phê đem về.

Lúc rời quán, Chị này không cẩn thận làm rơi ví tiền. Anh Tuấn thấy vậy bèn nhặt ví rồi chạy theo trả lại. Người phụ nữ nhận lại ví tiền thì rất vui, Chị rút hết tiền trong ví tặng cho Anh, nói là chỉ mong giữ lại được giấy tờ tuỳ thân vì làm lại rất mất thời gian, nhưng Anh Tuấn nhất định không nhận.

Người ấy giới thiệu mình tên Quỳnh, rồi hỏi Anh Tuấn xem Anh ở gần đây không. Anh Tuấn lúc này thành thật nói mình mới từ Việt Nam sang Úc du lịch, hy vọng Chị Quỳnh có thể chỉ cho Anh vài điểm tham quan lí thú ở Úc.

Chị Quỳnh xin lỗi vì mình đang lúc vội đi nên chỉ xin số của Anh Tuấn, để tiện sau này liên lạc, nói chuyện nhiều hơn. Hai người kết bạn Zalo rồi ai đi đường nấy.

Chị Quỳnh đi rồi, Anh Tuấn lại uống tiếp li cà phê và nghĩ về người phụ nữ vừa gặp. À thì, cô ấy có vẻ ngoài ưa nhìn, nói năng cũng vui vẻ, trông cũng có vẻ là người tử tế, dễ gần đấy nhỉ. Anh Tuấn tự nhiên thấy lòng mình thư thái, nhẹ nhàng như gió trời Melbourne một buổi chớm đông.

Chuyến du lịch khó phai

Hôm sau, Chị Quỳnh nhắn tin cho Anh Tuấn thật. Ban đầu, Chị hỏi thăm Anh đã đi được đâu chưa. Anh Tuấn thành thật trả lời hôm ấy trời mưa lạnh nên Anh chưa đi đâu cả. Chị Quỳnh ngõ ý hẹn Anh hôm sau đi ăn tối, Anh cũng vui vẻ nhận lời.

Mới đến Melbourne, Anh Tuấn không có xe cũng chẳng có bằng lái. Vậy nên đến tối hôm sau, Chị Quỳnh đến tận nhà đón Anh đi ăn. Họ đến một nhà hàng vịt Bắc Kinh ở Glen để ăn tối. Ăn tối xong, hai người đi dạo một lúc rồi mới trở về.

Sau đêm “hò hẹn” đầu tiên, họ nhắn tin đôi lời khách sáo để cảm ơn nhau về một buổi tối vui vẻ, rồi cùng chúc nhau ngủ ngon.

Đêm ấy, Anh Tuấn cứ miên man nghĩ đến mãi gần sáng mới ngủ được. Anh nghĩ về nước Úc, về con người ở Úc, Anh cảm thấy vui vì chuyến đi của mình thật nhiều ý nghĩa, mà ý nghĩa ấy chắc có lẽ chẳng thể nào có được nếu không phải vì Chị Quỳnh.

Bất giác, Anh thấy nước Úc thật nên thơ, thật tử tế và thật khiến người ta muốn ở gần, muốn tìm hiểu nhiều hơn…

Hôm sau, anh Tuấn lại nhắn tin mời Chị Quỳnh đi ăn tối. Bảy giờ tối, Chị Quỳnh lại đón Anh Tuấn lên Glen, lần này họ đi ăn lẫu. Sau bữa ăn, Anh Tuấn muốn ở cùng Chị Quỳnh thêm chút nữa nên rủ Chị vào Village Cinema ở Glen xem phim. Anh Tuấn còn nhớ hôm ấy đang lịch chiếu của John Wick 4.

Rồi từ đêm đó về sau, hầu như đêm nào họ cũng gặp nhau…

Đầu xuôi đuôi lọt

Anh Tuấn là người có ngoại hình dễ nhìn, dáng người không lực lưỡng nhưng khoẻ mạnh. Giọng Anh đúng kiểu nam chuẩn Hà Nội nên ấm áp và rất dễ nghe. Cũng không rõ lí do gì, năm nay Anh đã 43 tuổi vẫn chưa được ông tơ bà nguyệt se duyên lần nào.

Nhưng cái cảnh muộn duyên của Anh Tuấn có khi còn thảnh thơi hơn đời Chị Quỳnh. Nhìn vào nhan sắc ngoài 40 của Chị, cũng không khó để hình dung Chị Quỳnh xinh đẹp đến mức nào khi còn thời con gái.

Năm hai mươi tuổi, Chị kết hôn với chồng cũ rồi được Anh bảo lãnh sang Úc định cư. Chị trao cho Anh cả thanh xuân cuộc đời mình, sinh cho Anh hai người con, có trai – có gái. Để rồi sau 20 năm sống chung, Anh ngoại tình rồi quay bước ra đi, để lại cho Chị hai người con và một vết thương lòng không bao giờ có thể chữa lành.

Đạo đức! Là khả năng suy nghĩ cho người khác. Là can đảm từ bỏ lợi ích của mình nếu phải làm tổn thương người khác để đạt được. Nó là thứ mà chồng cũ của Chị Quỳnh đã không có được.

Người sống đúng đạo đức không phải là khờ dại. Trong suy nghĩ của Anh Tuấn, thì kẻ khờ dại là kẻ đã bỏ rơi và làm tổn thương một người phụ nữ tốt, một người phụ nữ lẽ ra thuộc về hắn, giành trọn cuộc đời để thương yêu và chăm sóc hắn.

Một lần nói chuyện, Anh Tuấn quay ra hỏi Chị Quỳnh:

- Theo em, thế nào là một người đàn ông tốt?

Vẫn giọng điệu vui vẻ, Chị Quỳnh đáp:

- Trung thực, tử tế, chăm chỉ, chung thuỷ, tình cảm, lãng mạn, và quan trọng nhất là phải biết yêu em.

Chưa kịp để Anh Tuấn cất lời, Chị Quỳnh tiếp luôn, giọng trêu ghẹo:

- Em đúng là tham lam, Anh nhỉ?

Anh Tuấn trả lời:

- Cũng thường. Anh nghĩ mình làm được, thậm chí còn tốt hơn thế, nếu em cho Anh cơ hội.

Dù hai người lúc ấy cũng đã hiểu nhau nhiều, Chị Quỳnh như chim sợ cành cong vẫn tỏ ý là Chị cần thêm thời gian để suy nghĩ.

Anh Tuấn từ đó vẫn ở bên Chị, nhưng tuyệt đối Anh không đã động gì để tỏ ý hối thúc, thậm chí Anh cũng không hỏi lại Chị việc ấy thêm lần nào. Anh biết, Anh đã làm xong việc cần làm, phần còn lại trong mối quan hệ ấy là từ phía Chị.

Hôm sinh nhật của Anh, sáng sớm Chị nhắn tin sẽ ghé nhà tặng Anh món quà. Khi đến trước nhà, Chị lại nhắn Anh ra mở cửa. Chị đưa tặng Anh một đôi giày… Rồi khi hai tay Anh đang bận cầm hộp giày Chị tặng, Chị nhoài người, hôn Anh một cái lên má, rồi nhanh chóng trở ra xe, lái đi mất.

Nhìn bóng lưng Chị rời đi mà hồn Anh rạo rực. Bấy nhiêu đó đã là câu trả lời, là đủ để Anh hiểu lòng Chị. Tối hôm ấy, Anh lại mời Chị sang nhà ăn uống mừng sinh nhật Anh. Đêm ấy, Chị ngủ lại với Anh lần đầu tiên.

Phần còn lại của hồ sơ đã là lịch sử

Giữa tháng 3, Anh Tuấn đến Úc bằng visa du lịch. Sinh nhật Anh là vào giữa tháng tư. Biết thời gian Anh Tuấn ở Úc không nhiều, Chị Quỳnh lập tức tiến hành các thủ tục và giấy tờ cần thiết.

Đầu tháng 5, thông qua giới thiệu của một doanh nhân trong vùng, Chị Quỳnh đưa Anh Tuấn đến gặp tôi để làm hồ sơ.

​Đầu tháng 6, hồ sơ của Anh Tuấn được nộp vào. Sang tháng 9, Bộ Nội vụ gửi email yêu cầu Anh Tuấn bổ sung bằng chứng, để rồi mấy hôm trước, Bộ ra quyết định cấp tạm trú cho Anh.

Ai thóc ai gà

Tạm gấp lại hồ sơ của Anh Tuấn, trong 5 tháng đồng hành cùng Anh Chị, tôi chỉ quan ngại sâu sắc đúng một điều.

Tôi nhớ đã đọc thấy ở đâu đó về nghệ thuật hẹn hò, người ta nói rằng phụ nữ xưa nay vẫn lắm chiêu trò chủ động một cách kín đáo.

Họ không suồng sã bắt chuyện với đàn ông để “mất giá” mà thay vào đó họ có thể thông qua cách làm rơi ví tiền, khăn tay để các quý Anh có cơ hội để “chủ động” trả lại…

Ôi, có khi nào tưởng mình là con gà, mà hoá ra lại là hạt thóc.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.