TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

3/24/2026 0 Comments

“Đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai.”

​Ấn tượng đầu tiên của tôi về Linh, là em mang một vẻ đẹp rất “miền Trung”: da trắng, tóc dài, người dong dỏng cao, với một gương mặt khả ái, nhẹ nhàng nhưng lanh lợi. Lần đó, Linh đi cùng chồng đến gặp tôi để hỏi về hồ sơ visa bạn đời.

Chuyện của Linh

Khi tôi hỏi về tình huống visa của Linh, em kể rằng em sang Úc năm 20 tuổi bằng visa du học. Gia đình em sau đó gặp biến cố nên nguồn tài chính em bị gián đoạn. Linh đành bỏ dở việc học, bắt đầu trôi dạt giữa Melbourne.

Rồi em trải qua vài mối tình, quen nhầm vài người bạn xấu, để đến nổi dính vào vòng lao lí.

Ngày bị bắt vào trại giam, em mới phát hiện mình có thai. Tồi tệ hơn, em không biết cha đứa trẻ là ai.

Linh kể đến đây thì dừng lại. Mắt em hoen đỏ khi nghĩ về những ngày tháng cũ. Một quá khứ mà em không tự hào. Linh ngày ấy có lẽ là hiện thân của câu hát: "đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai…"

Rời trại giam với một đứa con nhỏ, Linh không có tiền, cũng không định hướng. Con phải dựa vào em, nhưng em thì biết dựa vào đâu, sống tiếp như thế nào. Và đó là lúc Hải, chồng em xuất hiện.

Lời kể của Hải

Hải kể rằng ngay lần đầu gặp Linh ở nhà một người bạn là Hải mê liền. Khó khăn lắm Hải mới xin được số của Linh từ bạn của người bạn đó, vậy mà khi Hải gọi điện, số máy đó đã không còn hoạt động. Hải tưởng sẽ không bao giờ gặp lại Linh nữa.

Bẵng đi một thời gian, Hải tình cờ gặp lại Linh đang đẩy con đi chợ. Hải cứ ngỡ Linh có lẽ đã quên mất mình, nhưng Linh lại nhớ ngay là gặp Hải ở nhà người bạn chung. Hải xin số của Linh rồi hai người bắt đầu nối lại liên lạc. Khi mối quan hệ gần gũi hơn một chút, Linh kể cho Hải nghe về thời gian ở tù, về đứa con không có cha, và cuộc sống của em thời gian đó.

Hải trân trọng sự chân thành của Linh, và Hải cũng lấy sự chân thành để đáp lại. Hải không vì những sai lầm của Linh mà rời đi, ngược lại Hải còn thường xuyên lại thăm và giúp đỡ hai mẹ con.

Quen nhau chưa bao lâu, cuộc đời Linh lại đối diện với một khó khăn mới. Một thử thách sinh tử theo đúng nghĩa đen: Linh bị chẩn đoán mắc bệnh máu trắng. Một căn bệnh mà ngay cả bác sĩ cũng không thể nói trước điều gì.

Nhưng căn bệnh ấy không đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ. Hải vẫn ở bên, thăm nom và giúp đở. Thời gian ấy, cuộc đời Linh xuất hiện hai kì tích: một là sức khoẻ hồi phục, một là tình yêu mà Hải giành cho em.

Ngày Linh khỏi bệnh, cũng là ngày Hải cầu hôn em.

Họ cưới nhau, và tìm đến tôi để làm hồ sơ bảo lãnh.

Cuộc sống về sau

Tình yêu của Hải và Linh lúc đó thật đầy đặn. Một người đàn ông tử tế với sự nghiệp ổn định, lại chăm chỉ và chịu khó, bên cạnh một người phụ nữ xinh đẹp, chỉ biết vun vén cho gia đình.

Sau tất cả song gió, ai cũng nghĩ rằng cuộc đời Linh đã bình yên sau khi tìm được đến đỗ. Nhưng cuộc đời lại chuẩn bị cho Linh một vòng quay khác.

Những áp lực công việc và tiền bạc, cộng thêm tính cách dễ nổi nóng của Hải đã liên tục làm tổn thương người vợ mà em từng rất yêu.

Những lời nói căng thẳng, những từ ngữ nặng nề, rồi những hành vi quá đáng… tích luỹ dần, giết chết mòn một tình yêu.

Khi mọi thứ đi quá giới hạn, Linh chọn dừng lại. Không phải vì em hết yêu chồng, chỉ đơn giản là em biết rõ rằng nếu tiếp tục, cái giá phải trả sẽ còn lớn hơn.

Hồ sơ Linh lại chuyển hướng từ một hồ sơ bạn đời thông thường, trở thành hồ sơ bạo hành.

Những hồ sơ kiểu này, chỉ thắng bằng chứng cứ, bằng việc chứng minh rằng mối quan hệ đó đã tồn tại thật, và nỗi đau của sự đổ vỡ… cũng rất thật.

Tôi vẫn tiếp tục kéo hồ sơ cho Linh...

Kết thúc và khởi đầu

Đến hôm nay, tôi gọi cho em. Báo với em rằng từ mai, chắc tôi sẽ không gặp em nữa.

Hồ sơ đã xong, cả em và con đều đã lấy được cả tạm trú và thường trú.

Bên kia đầu dây giọng Linh như vỡ oà.

Đã bao lần em gọi tôi, mong ngóng cuộc điện thoại cuối cùng này.

Và hôm nay, cuộc gọi ấy đã đến.

Linh nói, em muốn về Việt Nam, và làm gia đình bất ngờ.

Em tíu tít kể tôi về những dự định, lòng tôi ngập tràn niềm vui cho hai mẹ con.

Từ nay, mẹ con em sẽ ở lại đây… không còn là người “tạm bợ” mà với quyền định cư thường trú.

Tất nhiên, thường trú chỉ là bước đầu. Tương lai phía trước của hai mẹ con chắc sẽ còn nhiều thử thách.

Kết thúc cuộc gọi với Linh, tôi lấy hồ sơ em ra, viết lên bìa hồ sơ mấy chữ “Đã cấp / Đóng hồ sơ” mà trong lòng lại rung lên đôi dòng nhạc cũ:

“Xoa tay khi em vào đời, mà đời còn nhiều đắng cay.”

Có những người, cuộc đời không ban cho một quá khứ tử tế.

​Nhưng nếu đủ bản lĩnh, họ vẫn có thể giành lại… một tương lai đường hoàng.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.