TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

6/4/2025 0 Comments

Hạnh phúc Mỹ Lệ

Picture
​Mười lăm năm trước, khi vừa tròn 22 tuổi, Mỹ Lệ kết duyên cùng một người chồng Úc tên Steve và cuộc hôn nhân ấy đã mở ra cho em cánh cửa định cư. Sang năm sau, Mỹ Lệ sinh hạ một bé trai nên việc giấy tờ của em theo đó cũng thuận lợi.

Nơi đất khách quê người, Mỹ Lệ không có ai thân thích, em chỉ có một mình Steve là điểm tựa duy nhất. Nhưng chỗ dựa đời em lại quá yếu hèn, nên đời em thành ra chơi vơi như con thuyền không lái, giữa dòng đời cuồn cuộn.

Dù đã có con, Steve vẫn dửng dưng sống bất cần vui sống đời độc thân. Anh mãi mê đắm chìm trong thú vui và sự ích kỷ cá nhân, bỏ mặc Mỹ Lệ tảo tần lo toan từng miếng cơm, giấc ngủ cho con. Mỹ Lệ phải vừa quán xuyến nhà cửa, vừa lo toan kinh tế khi chồng em chọn cách quay lưng với trách nhiệm của một người chồng, người cha.

Có lẽ Steve vẫn cho rằng mình là người nắm thế chủ động. Là người bảo lãnh, anh nghĩ Mỹ Lệ phải mãi mãi cúi đầu phục tùng. Cũng có thể anh tin rằng, một khi đã có con, Mỹ Lệ sẽ không còn đường lui. Ai dám liều lĩnh trở thành mẹ đơn thân ở một xứ sở xa lạ? Nhưng Steve đã nhầm, bởi ở đời, thứ gì không được trân trọng sớm muộn cũng sẽ rời đi – kể cả tình yêu, trái tim của một người vợ.

Những năm đầu chung sống, Mỹ Lệ cố gắng bao nhiêu thì Steve càng thờ ơ bấy nhiêu. Khi em sinh thêm một bé gái, cuộc hôn nhân lại càng trở nên ngột ngạt và bế tắc. Mỹ Lệ hiểu rằng cuộc hôn nhân ấy không thể trông chờ vào một người đàn ông mãi không chịu lớn, em càng hiểu rằng mình không thể kéo dài kiếp sống bên một gã chồng hờ. Mỹ Lệ quyết định buông tay.

Sau ly hôn, Mỹ Lệ sống lặng lẽ nuôi con. Em kinh doanh một tiệm nails để mưu sinh và tạo dựng cho mình một cuộc sống độc lập. Suốt tám năm trời, em không quen ai, một phần vì lòng đã cạn niềm tin vào tình yêu, phần khác vì em không muốn chia sẻ tình yêu thương dành cho con với bất kỳ người đàn ông nào khác.

Nhưng rồi, như một điều diệu kỳ, trái tim tưởng đã hóa đá của Mỹ Lệ lại tan chảy trong một lần tình cờ gặp Nhân tại hội đồng hương người Huế. Đứng trước người đồng hương có dáng vẻ lam lũ mà chơn chất – hình ảnh của một chàng trai quê thật thà lại bày ra trước mắt Mỹ Lệ, rõ ràng và chân thực. Mỹ Lệ biết trái tim mình đã bị đánh thức. Ở Nhân, em bắt gặp sự thân quen của quê nhà, một hình hài xưa cũ, một giấc mộng xuân tình thời son trẻ mà em tưởng đã lãng quên…

Nhân nhỏ hơn Mỹ Lệ gần một thập kỷ, nhưng nét từng trải và sự khắc khổ của người thiếu niên làm em toát lên vẻ chững chạc và trưởng thành. Vừa khi Mỹ Lệ vẫn còn giữ nguyên nét xuân xanh của một người đàn bà từng trải – cái đẹp trầm lắng, đằm thắm, của người đàn bà đã đi qua tổn thương nhưng trái tim vẫn khao khát được yêu, được chở che.

Kể từ lần gặp gỡ đó, giữa Nhân và Mỹ Lệ, tình cảm cứ nảy nở như đồng cỏ khô may gặp cơn mưa hạ. Họ bắt đầu trò chuyện, nhắn tin, rồi tự lúc nào đời họ cuốn vào nhau...

Nhưng càng gần nhau, cả hai lại càng lo lắng. Mỹ Lệ ngập ngừng vì sợ điều tiếng, sợ ánh nhìn soi xét của người đời khi yêu người kém tuổi. Còn Nhân thì tự ti: về điều kiện, về xuất thân, và hơn hết là vì em chưa có quyền định cư – Nhân sợ Mỹ Lệ nghĩ em đang mượn tình yêu để đổi lấy tấm visa ở lại Úc.

Thế nhưng, tình yêu nào biết đến giới hạn hay rào cản là gì. Khi hai con tim đã rung lên cùng một nhịp, mọi lo toan đều trở nên nhỏ bé. Trước mạch tình đang cuồn cuộn chảy, những rào cản của e dè, tự ti và mặc cảm bị cuốn phăng như cánh lục bình không chỗ bám giữa một dòng nước lớn. Khi đơn xin visa du học bị từ chối, Nhân tìm đến Mỹ Lệ từ biệt, nói rằng em sắp phải quay về Việt Nam, trái tim Mỹ Lệ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Em biết mình sẽ phải hối tiếc một đời nếu cứ để vậy và lạc mất Nhân.

Tháng 4 năm 2024, qua lời giới thiệu của một người đồng hương, Mỹ Lệ đưa Nhân tìm đến tôi để hỏi về thủ tục bảo lãnh. Chỉ một tháng sau, tôi sắp xếp để Nhân về Việt Nam nộp hồ sơ rồi quay trở lại Úc. Đến hôm nay, sau một năm chờ đợi, lãnh sự quyết định cấp visa tạm trú cho Nhân để em có thể ở lại bên Mỹ Lệ – hợp pháp và đường hoàng, như một người chồng đúng nghĩa.

Tình yêu và sự sống thật kỳ lạ.

Có những gốc cây mọc cheo leo bên sườn núi vẫn xanh tươi, rợp bóng mát. Vậy mà có những thân cây mọc giữa đồng bằng lại héo úa, xác xơ. Có những cuộc hôn nhân tưởng đầy đủ điều kiện để hạnh phúc, nhưng lại tan vỡ chỉ vì người ta không biết gìn giữ. Ấy vậy mà, giữa hai con người tưởng chẳng thể có điểm chung – như Nhân và Mỹ Lệ – lại nảy sinh một tình yêu bình dị mà mãnh liệt, để hai trái tim tìm đến nhau và sưởi ấm đời nhau.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.