TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

12/1/2022 0 Comments

​Làm đồng tính nữ sau hai đời chồng – con

Cuối năm 2018, Chị Tuyền và Chị Hạnh tìm đến Trương Như Bảo Migration để mở hồ bạn đời.

Người bảo lãnh, Chị Tuyền là người chưa từng kết hôn, nhưng Chị Hạnh, người xin visa, đã từng kết hôn hai lần với hai người chồng cũ. Chị Hạnh có một con trai, tên Tuấn, trong cuộc hôn nhân đầu tiên, và hai cô con gái, Hồng và Mai, trong cuộc hôn nhân thứ hai của mình.

Những hồ sơ loại này chắc chắn sẽ gặp phải ít nhiều nghi ngại từ phía Bộ Nội vụ rằng mối quan hệ của người xin visa và người bảo lãnh liệu có phải là thành thật hay giả vờ?

Hồ sơ xin định cư của cả ba mẹ con Chị Hạnh được mở vào đầu năm 2019. Sau một năm thụ lý, Bộ cho rằng tổng quan bằng chứng chưa đủ thuyết phục nên ra quyết định từ chối. Như thường lệ, văn phòng đệ đơn khiếu nại lên Toà Kháng cáo Hành chính (AAT).

Hoạ vô đơn chí
---------------

Hai tháng trước khi hồ sơ Chị Hạnh bị từ chối, Bộ Nội vụ ra quyết định huỷ visa du học của cô con gái út - bé Mai, khi Mai trở về Việt Nam ăn Tết. Lý do Bộ huỷ visa là vì trên visa du học của Mai có điều kiện 8532, yêu cầu người giữ visa dưới 18 tuổi phải luôn có người giám hộ khi ở trong nước Úc. Tổng cộng, Bộ ghi nhận 5 lần Chị Hạnh đã rời khỏi Úc mà không đem theo Mai.

Bất chấp việc Mai theo học đầy đủ và hoàn tất khá tốt chương trình học, Bộ Nội vụ cho tới nay chưa từng trả lời giải trình xin khôi phục visa du học cho Mai.

Cô nữ sinh lớp 11 cứ như thế không bao giờ có cơ hội quay trở lại Úc để hoàn thành chương trình trung học ở Úc và cũng không thể học tiếp cấp 3 ở Việt Nam vì hai hệ thống giáo dục quá khác biệt.

Phải sống xa mẹ và đứng nhìn tương lai sụp đổ ngay trước mắt mình khiến Mai rơi vào trầm cảm nặng. Chỉ trong nửa năm, em ốm đi 10 kg và mỗi ngày qua đi là một ngày tình trạng của Mai thêm đáng lo.

Khi trách nhiệm không thuộc về ai
----------------------------------

Cuối năm 2020, Toà Kháng cáo quyết định xử thắng đơn khiếu nại của Chị Tuyền và Chị Hạnh dựa trên giấy tờ, rồi trả hồ sơ về lại Bộ Nội vụ. Chỉ là không hiểu vì lý do gì, Bộ Nội vụ không đã động gì đến hồ sơ trong liên tiếp 10 tháng sau đó.

Tháng 9 năm 2021, văn phòng gửi khiếu nại về cách hành xử của Bộ lên bộ phận khiếu nại của Bộ Nội vụ, hồ sơ Chị Hạnh sau đó được đưa sang Thái Lan để được thụ lý. Nhưng thư đi thư về cũng chỉ được 2 lần, nửa năm sau hồ sơ lại quay trở về với Lãnh sự quán Úc ở Việt Nam vào tháng 4 năm 2022.

Tất nhiên là tôi tôn trọng quyền linh động của Bộ Nội vụ, nhưng trong bối cảnh Bộ Nội vụ xoá bỏ tất cả số điện thoại và email của văn phòng xét duyệt, việc liên lạc với văn phòng thụ lý hồ sơ trở nên rất mơ hồ và khó khăn.

Nguy hiểm hơn, nếu một hồ sơ đã chuyển từ văn phòng này sang văn phòng khác mà người làm hồ sơ không để ý, vẫn gửi bằng chứng đến văn phòng cũ, các bằng chứng ấy có thể sẽ “không được tính” và coi như “chưa từng được gửi”.

Cách hành xử của Bộ Nội vụ là rất tắc trách khi họ không bao giờ thông báo rõ ràng về việc di chuyển hồ sơ của khách, mỗi người đại diện do đó phải dựa vào kinh nghiệm của mình để “phán đoán” vị trí hiện tại của hồ sơ.

Những ngày giông tố
---------------------

Tuy nhiên, những vất vả mà văn phòng phải đối diện trong mấy năm trở lại đây hoàn toàn chẳng đáng kể gì so với những bi kịch liên tục ập đến gia đình nhỏ của Chị Hạnh. Trong COVID, sức khoẻ người bảo lãnh trở nên yếu đi và Chị Tuyền phải nhiều lần tiến hành phẫu thuật. Vốn sống cô độc một mình nên Chị Tuyền không thể nhờ vào ai ngoài vợ mình, Chị Hạnh.

Trong lúc Chị Tuyền mất hoàn toàn khả năng lao động thì Chị Hạnh cũng không thể tìm được một công việc ổn định vì Chị phải chăm sóc cho Chị Tuyền, mà vấn đề visa của Chị thì mãi mà không đâu vào đâu cả.

Năm 2020, con trai đầu của Chị Hạnh, tên Tuấn, bị mất việc ở Nhật vì dịch bệnh nên phải quay trở về Việt Nam. Tuấn đem chút vốn liếng tích cóp được để góp vốn làm ăn với bạn thì thua lỗ rồi mất trắng, số tiền ít ỏi còn lại Tuấn còn bị một số bạn bè “mượn đểu”. Đoạn tình duyên nhiều năm cũng dứt áo ra đi khi kinh tế của Tuấn lâm vào ngõ cụt. Bất chấp lời năn nỉ thiết tha của Chị Hạnh, Tuấn tự sát ở độ tuổi 34. Trong đám tang của Tuấn, một đôi giọt nước mắt hối hận, một vài người đem trả lại số tiền họ đã “mượn”, nhưng mọi chuyện đã chẳng còn thay đổi được gì vì Tuấn đã mãi mãi ra đi…

Xót xa là vậy nhưng Chị Hạnh không dám về Việt Nam để dự đám tang. Chị sợ lỡ dịch bùng lại, rủi mà Chị Hạnh bị kẹt luôn ở Việt Nam thì Chị Tuyền đâu biết phải làm sao?

Mấy tháng trước, Mẹ của Chị Hạnh cũng qua đời ở tuổi 79. Từng người thân cứ như vậy rời xa Chị Hạnh, trong khi hy vọng của hồ sơ cũng chả biết trông ngóng đi đâu, về đâu. Chỉ thấy cô con gái lớn của Chị Hạnh đang từng ngày tiến lại gần ngưỡng tuổi 23. Sau sinh nhật thứ 23, Hồng sẽ không còn là con phụ thuộc của Chị Hạnh nữa và việc Hồng bị rớt ra khỏi hồ sơ của mẹ là không thể tránh khỏi…

Bước đi trong bóng tối
----------------------

Giữa muôn vàn tâm bão, Chị Hạnh thi thoảng lại gọi tôi, hỏi thăm về hồ sơ. Đứng trước một hồ sơ mà Bộ Nội vụ hành xử không ra gì, tôi thật rất khó lượng định bước tiếp theo họ sẽ làm sai hay làm đúng.

Tất nhiên tôi tin rằng kết quả sau cùng dù thế nào thì Chị Hạnh sẽ lấy được visa, nhưng những tai hoạ liên tiếp xãy ra khiến tôi không nghĩ ra được một lời tử tế nào để an ủi được Chị. Tôi chỉ biết khuyến khích Chị giữ vững niềm tin, bởi văn phòng đã, đang, và sẽ làm tất cả những gì tốt nhất có thể cho hồ sơ.

Một vài người bạn của Chị đã lo lắng. Họ so sánh hồ sơ của Chị Hạnh với ông nọ bà kia. Họ góp ý rằng hồ sơ này rất kỳ lạ, bởi thông thường hồ sơ thắng Toà không thể nào lâu đến thế… Công bằng mà nói, cách hành xử thiếu chuyên nghiệp của Bộ Nội vụ đã đẩy văn phòng vào vị trí có miệng mà không thể giải bày.

Nắng xuân lại về
----------------

Đến sau cùng thì tuần rồi, Bộ Nội vụ cũng đã ra quyết định cấp thường trú cho Chị Hạnh và hai cô con gái. Con đường vào thường trú sau 4 năm tuy không đến nỗi là quá lâu cho một hồ sơ bạn đời, song đối với gia đình Chị Hạnh, 4 năm qua là chặn đường đầy gian nan và nước mắt.

Nhận được visa thường trú, gia đình Chị Hạnh vỡ oà trong hạnh phúc. Từng người, từng người gửi lời cảm ơn đến văn phòng…

Chỉ là trong thâm tâm mình, tôi thấy mình mới là người phải biết ơn gia đình vì lòng tin trọn vẹn và xuyên suốt mà họ đã giành cho văn phòng. Nếu không có được lòng tin ấy, hồ sơ sẽ không thể nào đi đến kết cục ngày hôm nay.
​
Melbourne đang trở sắc xuân. Tôi tựa lưng vào ghế và nhìn ra con đường trước mặt. Tôi mong Chị Hạnh và Chị Tuyền sẽ mãi hạnh phúc và êm ấm bên nhau, mong cho Mai sẽ tìm lại được những năm tháng thanh xuân đã đánh mất, và mong cho Hồng sẽ sớm tốt nghiệp và tìm được công việc đầu tiên…
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.