TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

6/4/2025 0 Comments

Một tình yêu đẹp

​Vài năm trước, anh Nhân và chị Trinh tìm đến tôi thông qua giới thiệu của người chứng hôn.

Thời gian đó, anh Nhân đang du lịch Úc để phụ giúp anh trai mình chăm sóc cho chị dâu. Chị dâu anh Nhân không may bị chấn thương sau một tai nạn giao thông và đang phục hồi khá chậm.

Chị Trinh lúc bấy giờ đang là mẹ đơn thân, ở vậy nuôi ba người con sau hơn mười năm ly hôn với chồng cũ. Hằng ngày, chị lặng lẽ đi làm việc ở xưởng trứng để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống.

Lần đầu tiên gặp hai vợ chồng, tôi không khỏi ngạc nhiên vì một nghịch lí như đang bày ra trước mắt: chị Trinh, người bảo lãnh, là một phụ nữ xinh đẹp dù đã ở tuổi ngoài 50, còn anh Nhân - người xin visa - cũng ở vào tuổi ấy nhưng người đen đúa, dáng gầy gò, chẳng có gì nổi bật.

Trong đầu tôi vụt lóe lên một ý nghĩ: chắc chắn đằng sau tình yêu hai con người này phải là một câu chuyện thật đặc biệt, và tôi đã không nhầm.

Chồng chê vì... không con gái

Chị Trinh gặp người chồng đầu tiên của mình tại trại tị nạn Pulau Bidong năm 1981 trước khi cùng nhau sang Úc định cư và có ba người con trai.

Những tưởng cuộc sống hôn nhân sau đó sẽ được viên mãn, nào ngờ kể từ khi sinh cậu con trai thứ ba, chồng chị Trinh bắt đầu thay đổi: anh dần trở nên lạnh nhạt và vô tâm.

Rồi một ngày, chị tình cờ nghe điện thoại của chồng, bên kia đầu dây là một người phụ nữ ở Việt Nam hỏi: “Sao lâu rồi anh không gọi cho em?”.

Biết đã bại lộ, chồng chị không cần dấu giếm thêm nữa và một mình mua vé bay về Việt Nam để đoàn tụ với nhân tình. Trái tim chị tưởng như vỡ vụn.

Biết rằng cuộc hôn nhân ấy không thể cứu vãn, chị Trinh nộp đơn ly hôn.

Trong phiên toà li hôn, người chồng chị Trinh biện hộ bằng lý do chị không sinh được con gái nên anh phải ra ngoài kiếm thêm. Chị biết đứng trước lòng người ích kỉ, có nói gì cũng vô ý.

Sau khi hôn nhân đổ vỡ, dù xinh đẹp và không ít người theo đuổi, chị Trinh vẫn ở vậy nuôi con. Chẳng phải vì chị còn luyến tiếc gì người chồng bội bạc, mà thực vì lòng tin của chị ở đàn ông đã quá lung lay.

Một người đàn ông không ích kỉ

Ở phía bên kia, anh Nhân ở Việt Nam, cũng từng có một gia đình nhỏ và hai con trai ngoan ngoãn.

Nhưng rồi tai nạn của chị dâu khiến gia đình người anh trai ở Úc lâm vào khủng hoảng. Thấy anh mình phải bỏ việc, mất thu nhập vì chăm vợ, anh Nhân buông bỏ công việc, rời xa vợ con mình để sang Úc phụ anh trai chăm sóc chị dâu lúc ấy còn bị liệt nửa người.

Anh Nhân chỉ nghĩ rằng công việc của người anh trai kiếm được nhiều tiền hơn, lại vì ngày xưa anh trai từng giúp anh Nhân nhiều quá, bây giờ làm ngơ thì coi sao được.

Sự hy sinh ấy không được thấu hiểu. Vợ anh ở Việt Nam dần trở nên cáu gắt, trách móc, rồi cuối cùng đòi ly hôn để ép anh quay về. Lí do của vợ anh Nhân đưa ra khá đơn giản: “Vợ con và anh trai, phải chọn một trong hai”.

Chỉ là chị không hiểu, đứng trước người vợ kết tóc se duyên và người anh trai máu mủ đang khó hơn gấp trăm lần, anh Nhân không thể bỏ mặc người anh trai trong lúc khốn khó.

Anh chấp nhận mất mát, vì tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Năm 2019, anh trở về Việt Nam hoàn tất thủ tục ly hôn, rồi lặng lẽ quay lại Úc.

Gặp nhau là duyên số

Chính trong những tháng ngày cô đơn nơi xứ lạ, anh Nhân tình cờ gặp chị Trinh. Ban đầu là những lần Chị Trinh sang nhà nhận rau củ từ vườn nhà anh trai. Sau đó là đôi lần cùng nhau đi uống cà phê, tản bộ ở công viên.

Chị Trinh thấy anh Nhân là một người đàn ông chân thành, biết sống vì người khác. Anh Nhân lại cảm mến một người phụ nữ từng tổn thương nhưng vẫn mạnh mẽ và tự lập.

Có lần, chị hỏi đùa: “Ly dị rồi, anh tính ở vậy luôn hay bước thêm bước nữa?”. Anh đáp: “Còn tuỳ em có chịu anh không”. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy trở thành lời tỏ tình giản dị nhất mà tôi từng biết.

Ít lâu sau, chị Trinh chủ động đặt lịch với người làm hôn thú. Họ ký giấy kết hôn và tổ chức một buổi BBQ nhỏ tại nhà anh trai, có bạn bè người thân đến chung vui.

Chia xa vì hiểu lầm

Nhưng hôn nhân không phải cổ tích. Chị Trinh từng bị phản bội, nên chị thành ra vô cùng nhạy cảm và đa nghi. Khi phát hiện anh Nhân về Việt Nam mà vẫn sống chung nhà với vợ cũ (dù không còn tình cảm), chị Trinh cảm thấy bất an.

Chị lại tủi thân khi nghĩ mình lần nữa trở thành người thứ ba. Chị gọi điện, bày tỏ nỗi lòng, nhưng cách nói của chị khiến anh Nhân tự ái và anh cắt đứt liên lạc với Chị. Thời gian ấy lại đúng lúc Covid hoành hành, biên giới đóng cửa, chị Trinh buồn lắm, nhưng không biết làm sao đi thăm anh Nhân được.

Ba năm sau, khi Covid lắng xuống, anh Nhân xin được visa trở lại Úc. Hai người tình cờ gặp lại tại nhà người anh trai, cả hai nhìn nhau bối rối. Nhưng rồi, một lời nói, một giọt nước mắt, một cái nắm tay — cũng đủ để mọi hiểu lầm được xoá bỏ.

Người yêu nhau sẽ tìm thấy nhau

Quay trở lại với nhau, anh Nhân sống cùng chị Trinh và con trai út của chị. Họ bắt đầu lại từ đầu, với những bữa cơm tối giản dị, những buổi sáng thức dậy sớm để cùng nhau pha cà phê, và những lần đi chợ cuối tuần. Cả hai đều không còn trẻ, nhưng trong mắt họ, cuộc hôn nhân ấy là một hạnh phúc to lớn, một phần thưởng muộn màng nhưng thật ưu ái của cuộc đời.

Hôm nay, anh Nhân chính thức được cấp visa visa tạm trú và thường trú, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Anh không còn phải lo ngày về, không còn phải sống tạm bợ giữa hai nơi.

Từ nay, anh Nhân chính thức được quyền định cư tại Úc, để sống bên người vợ xinh đẹp và nhân hậu mà anh chưa từng dám mơ ước.

Còn chị Trinh, sau bao năm đơn độc và tổn thương, cuối cùng cũng tìm được một người chồng đúng như ước nguyện: không hào nhoáng bảnh tổn, nhưng là người đàn ông yêu chị bằng tất cả trái tim, biết sống vì người khác, và luôn âm thầm hy sinh cho những điều chị trân quý.

Hạnh phúc của ngành nghề

Nếu có ai hỏi tôi, hạnh phúc lớn nhất mà nghề di trú mang lại cho tôi là gì, tôi có lẽ sẽ không nghĩ đến những tấm visa được cấp, hay những hồ sơ thành công.

Hạnh phúc lớn nhất là cơ hội được chứng kiến những mạch tình yêu khơi nguồn và sống dậy từ những vết thương cũ; những con người tìm đến nhau để gây dựng cho nhau những hạnh phúc, để viết nên cái kết tươi đẹp cho những mảnh đời tưởng như đã bị lãng quên.

​Mỗi hồ sơ ấy khi được chấp thuận, không chỉ là một cánh cửa mở ra cho quyền định cư, mà còn là trang đời mới cho hai tâm hồn, những con người biết yêu và dám yêu.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.