TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

6/8/2025 0 Comments

Một tình yêu thầm lặng

Picture
​Tôi gặp Hậu và Trung vào cuối 2023 khi hai em tìm đến văn phòng để hỏi về hồ sơ bảo lãnh bạn đời. Trước đó vài tháng, Trung mới lấy được thường trú bằng visa kĩ năng và em đang muốn bảo lãnh Hậu định cư. Tuy nhiên, hai em lo lắng về việc Trung hoàn toàn không nhắc đến mối quan hệ với Hậu trong hồ sơ xin định cư và lo ngại Bộ Nội vụ có thể xem đây là yếu tố không thành thật. Thông qua Internet, hai em về gặp tôi để tư vấn và quyết định mở hồ sơ.

Hậu gặp Trung năm em mười bảy tuổi. Lúc đó, Hậu mới đến Úc bằng visa du học và hai người trò chuyện thông qua một ứng dụng hẹn hò. Thời điểm ấy, Trung đã lăn lộn ở Úc được vài năm, đang hành nghề y tá và đang nỗ lực trên con đường định cư. Hai người trở thành bạn. Sau đó thỉnh thoảng họ lại hẹn nhau đi ăn ở những hiệu bánh tây, rong ruổi trên những cung đường và công viên rực rỡ mà xa lạ nơi xứ người.

Những buổi hò hẹn ban đầu của hai bạn trẻ khá êm đềm. Hai em thích ăn bánh ngọt, thích uống trà nóng, thi thoảng ra ngoài ăn tối với mì Thái, thịt nướng Hàn Quốc… Dù không thể biết trước tương lai sẽ thế nào, họ chỉ thấy bình yên, dễ chịu khi ở bên cạnh nhau. Rồi họ tâm sự với nhau hàng tiếng đồng hồ, rồi chia tay – nhìn bóng hình nhau mất hút trên con phố đêm vắng lặng.

Rồi Trung có việc, phải bay về Việt Nam. Trước lúc xa nhau, Hậu không hiểu sao lại ra tận sân bay để tiễn Trung. Một cuộc đưa tiễn mà người đi không yêu cầu, người ở lại cũng không hiểu vì sao lòng mình cảm thấy không đi không được.

Ít lâu sau, Hậu cũng về Việt Nam, nhưng người bắc kẻ nam, họ chỉ nhắn tin trò chuyện mà không tìm gặp nhau lần nào. Hậu không hiểu em về Việt Nam để làm gì, Trung không hiểu vì sao mình không bay ra bắc để gặp Hậu. Có lẽ khoảng cách giữa hai người lúc ấy là cả một ánh mắt người đời…

Rồi hai em quay trở lại Melbourne. Họ vẫn gặp nhau, nhưng giữa họ lúc này đã có một khoảng cách. Dư luận. Dị nghị. Gia đình. Lắm khi khoảng cách giữa hai con người không phải là một ngọn núi, một đại dương. Hai em quyết định đổi yêu thành bạn, và thành phố Melbourne lại quay trở về như ngày trước: vẫn êm đềm, vẫn vắng lặng, và vẫn lạnh lùng.

Một năm sau, Hậu và Trung tình cờ gặp lại ở một quán ăn. Sau những lời chào hỏi, Hậu hồ hởi kể với Trung rằng em đang kiếm chỗ trọ mới vì chỗ cũ quá ồn ào. Chẳng biết nghĩ thế nào, Trung cũng tỏ ý là mình đang muốn dọn ra khỏi nhà người thân để có cuộc sống riêng tư hơn. Hậu hí hửng ngỏ ý hai người nên cùng nhau thuê nhà để tiết kiệm chi phí. Trung suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Hai người quen cũ cứ như thế trở thành bạn cùng nhà.

Rồi tai hoạ ập đến khi Hậu được chẩn đoán là có một khối u trong não. Mười chín tuổi, em một mình lên bàn mổ nơi xứ người, gia đình em đúng nghĩa là cách xa vạn dặm. Tự nhiên, Trung trở thành người chăm sóc duy nhất của Hậu: Trung đưa Hậu đi bệnh viện, nấu cho Hậu ăn, thậm chí thức đêm canh từng cơn đau cho Hậu. Rồi ca mổ thứ hai, rồi đến lần thứ ba.

Gần hai năm sau, Hậu mới hồi phục dần. Trong suốt khoảng thời gian ấy, Trung không hiểu sao mình không bao giờ có ý nghĩ rời đi. Giữa họ chẳng có một cam kết, không một lời hoa mỹ, chưa ai hứa hẹn gì với ai, mọi việc cứ chỉ lặng lẽ diễn ra như tự nhiên buộc nó cần phải thế.

Trong thời gian sống chung, Hậu và Trung nuôi ba con mèo: Bún Bò, Phở và Bánh Đa. Những con thú cưng trở thành một phần của gia đình nhỏ. Cuộc sống của hai em cứ vậy nhẹ nhàng trôi, dịu dàng và đều đặn, như thể họ đã là nhân tình, dù tiếng yêu ấy chưa một lần chính thức nói ra.

Rồi một lần, sau một chuyến đi Việt Nam trở về, Trung ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với Hậu. Trung không muốn mối quan hệ này cứ lửng lơ mãi nên quyết định ngõ lời, và Hậu đồng ý. Tiếp đó, hai em tìm về gặp tôi để tư vấn và mở hồ sơ.

Hồ sơ của Hậu và Trung mất 15 tháng thụ lí thì Hậu được cấp tạm trú. Hai em vẫn vậy, hạnh phúc trong âm thầm và mừng vui trong trầm lặng. Qua ánh mắt ấm áp họ nhìn nhau, cả hai như nhận với nhau rằng, từ mai, cuộc đời họ sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

​Hậu và Trung đã cùng nhau đi chung trên một quãng đường dài: từ hai người xa lạ, trở thành bạn bè, rồi bạn cùng nhà, và giờ đây là một gia đình. Tình yêu họ không bắt đầu bằng tiếng sét ái tình, không phải sau những lời thề non hẹn biển. Tình yêu ấy đậm dần theo thời gian, tỏ dần theo sự kiên nhẫn, những chăm sóc. Và tình cảm ấy sẽ vẫn tiếp tục được vun đắp thêm bằng những năm tháng thật thà.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.