TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

6/11/2026 0 Comments

Hôm nay cùng cộng sự đi Tòa.

Picture
Tribunal nói thắng toà, khách ôm mặt òa khóc…

Chồng chết, kẻ gian tố cáo, Bộ từ chối visa.

Mẹ góa con côi, 6 năm mòn mỏi.

​Ngày mai, trời lại sáng.
0 Comments

6/2/2026 0 Comments

June 02nd, 2026

Picture
Một chiếc visa con phụ thuộc để sang Úc cùng mẹ vào thường trú. Người bảo lãnh từng bị kết án vì hành vi phạm pháp nên giải trình hơi cực. Mà cũng xong ​

0 Comments

4/16/2026 0 Comments

Hoàn thành bước 1 của một chiếc visa du lịch 10 năm

Picture
0 Comments

4/10/2026 0 Comments

Hai mảnh đời vỡ

Picture
Picture
Mấy năm trước, Liễu và Hoàng tìm đến tôi để hỏi về hồ sơ xin visa cho Hoàng.

Điều đặc biệt của hồ sơ Hoàng - Liễu không nằm ở vẻ đẹp lung linh tinh khiết, ngược lại, nó là sự kết hợp của hai mảnh đời gian nan: một mảnh đời khổ và một mảnh đời lỗi.

Quá khứ của Liễu

Trước khi gặp Hoàng, Liễu từng là một cô gái trẻ trung và mơ mộng. Em mơ về một tình yêu như tiểu thuyết và một cuộc đời hoàn hảo.

Liễu bước vào cuộc hôn nhân với một niềm yêu trọn vẹn, em tin rằng chỉ cần cố gắng, chỉ cần nhẫn nhịn, thì sẽ giữ được trái tim người đàn ông.

Nhưng rồi người đàn ông ấy quyết định rời đi. Không ồn ào, không kịch tính, nhưng cũng không có cách nào để em níu giữ.

Liễu bị bỏ lại phía sau, phải làm lại từ đầu.

Em trở thành một người mẹ trẻ, bước vào hành trình làm mẹ đơn thân. Một hành trình em chưa từng chuẩn bị, cũng chẳng ai từng dạy em phải sống như thế nào.

Khi sóng gió cuộc đời ập đến, người mẹ trẻ vừa chăm con vừa đi làm. Một tay em phải tự xoay sở việc nhà, lại phải mưu sinh bươn chải.

Rồi, giữa cơn giông bão ấy của cuộc đời, em tìm được một bàn tay giúp đỡ. Đó là lúc em gặp Hoàng.

Chuyện đời của Hoàng

Mười hai năm trước, Hoàng đến Úc với một ước mơ như bao du học sinh khác: tìm kiếm một tương lai tốt hơn. Nhưng hành trình ấy, có người thuận lợi, có người gian nan. Hoàng rơi vào trường hợp thứ hai.

Khi công việc kinh doanh của gia đình Hoàng ở Việt Nam gặp khó khăn, nguồn tài chính để em theo học bị gián đoạn. Những khó khăn ấy nhanh chóng chuyển thành những vấn đề visa mà em phải đối mặt. Và rồi, khó khăn nối tiếp khó khăn, con đường visa của Hoàng dần bị bóp nghẹt.

Visa bị huỷ. Hồ sơ trượt dài qua những lần khiếu nại. Hành trình của em càng đi lại càng xa đích đến. Hoàng mất phương hướng, mất hy vọng vào ngày mai. Em không biết mình muốn làm gì, hay sẽ làm gì tiếp theo.

Đó là lúc em gặp Liễu, một cánh bèo trôi đang cần một bàn tay giúp đỡ. Và trong lúc giúp đỡ lẫn nhau, hai em cùng tìm ra lối thoát.

Những sắp xếp của số phận

Chuyện tình Hoàng - Liễu không được xây dựng trên những giấc mơ vĩ đại hay lời hứa lớn lao. Họ chỉ là hai con người sống cạnh nhau, cùng nhau đi qua những tháng ngày bình thường nhất.

Họ cùng làm việc, cùng xoay xở với một công việc kinh doanh nhỏ. Những kế hoạch không có gì to tát, những nỗi lo rất đỗi bình thường. Tương lai đối với họ không cần quá xa, chỉ cần hơi ấm của từng ngày, chỉ cần bình yên mỗi sớm mai thức dậy. Vì cả Liễu và Hoàng đều từng trãi thế nào là cô đơn trong giông bão.

Một hồ sơ không kịch tính

Khó khăn lớn nhất của hồ sơ Hoàng - Liễu không nằm ở mối quan hệ giữa hai em, mà nằm ở quá khứ di trú của Hoàng: một người ở lậu, từng vi phạm, bị huỷ visa, từng khiếu nại ra Toà Kháng cáo, thậm chí kiện lên tận Toà Liên bang. Và có lẽ, trong mắt của Bộ, đây là tình tiết tăng nặng, dù không ai nói ra.

Hồ sơ Hoàng không có drama. Cũng không có tình tiết để giải trình. Nhưng sự “trừng phạt” lại đến từ sự im lặng và sự chờ đợi.

Hồ sơ Hoàng nộp vào hai tháng thì Bộ lập tức yêu cầu bổ sung bằng chứng. Nhưng sau lần bổ sung đó, Bộ hoàn toàn im lặng.

Một năm, hai năm, rồi ba, bốn…

Một kết quả đúng lúc

Hôm nay, tôi gọi cho Liễu. Bên kia điện thoại, Liễu nói em đang bận rộn chuẩn bị để về Việt Nam, tôi góp ý: “Hay em mua thêm một vé cho Hoàng về với?”

Ở bên kia đầu dây, là một khoảng im lặng, rồi tiếng cười của Liễu như vỡ oà.

Không ai cần ai giải thích.

Tiếng cười của Liễu vẫn kéo dài, như cố che đi những xúc cảm khiến giọng em đang dần nghẹn lại.

Có lẽ em đang nhớ lại những nỗi nhọc nhằn suốt 4 năm qua…

Để rồi từ đây, những chuỗi ngày u ám ấy của hai em sẽ mãi ở lại phía sau.

Kể từ ngày mai, có ai nhìn vào gia đình của Hoàng và Liễu, sẽ không còn ai thấy những đổ vỡ hay lỡ lầm.

Đọng lại trong câu chuyện cho ngày sau, có chăng, chỉ là những câu chuyện về một thời gian khó mà hai em đã cùng nhau vượt qua.

Con đường tôi đã chọn

Phần lớn khách hàng của tôi là người ở lậu. Có thể trong quan điểm của ai đó, tôi là kẻ “tiếp tay” khi chuyên hợp pháp hoá cho những người có quá khứ sai lầm.

Nhưng đối với tôi, người ở lậu trước hết vẫn là những con người như mọi người khác. Họ có cuộc sống, có gia đình, có những khó khăn và những nỗi khổ rất thật mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Công việc của tôi không phải là xoá đi quá khứ của họ, mà là đứng trong khuôn khổ pháp luật, bảo vệ những quyền lợi hợp pháp mà họ vẫn còn có.

​Và nếu còn một con đường, dù hẹp, tôi sẽ giúp họ đi hết con đường đó, để khách tôi không còn phải sống như một “người rơm” - tồn tại mà không được thừa nhận.
0 Comments

4/6/2026 0 Comments

Quà Phục sinh của Lâm

Picture
Picture
Ba năm trước, Lâm và Xuân gọi cho tôi về vấn đề visa của Lâm. Lúc đó, hai em ở tận Tây Úc nhưng Xuân vẫn tìm đến văn phòng tôi vì một người bạn của em, từng là khách cũ của văn phòng, giới thiệu.

Trong cuộc nói chuyện đầu tiên, Lâm chia sẻ rằng em sang Úc bằng visa du học từ giữa năm 2016, nhưng đến thời điểm đó visa đã hết hạn và em đang ở lậu. Em biết hồ sơ mình không đẹp nên cần một văn phòng tin cậy để giúp em triển khai hồ sơ.

Một tình yêu đời thường

Lâm kể, hai người quen nhau khi Xuân đi tìm phòng và dọn vào ở chung nhà với Lâm tại Rivervale. Ban đầu chỉ là những cuộc nói chuyện xã giao giữa hai người bạn chung nhà.

Nhưng rồi, từ những hành động rất nhỏ, như hỏi han, giúp đỡ, chăm sóc nhau trong cuộc sống hàng ngày, hai em nhanh chóng nảy sinh tình cảm với nhau. Đến đầu năm 2022, hai em quyết định dọn ra ở riêng với nhau tại Cloverdale và chính thức bắt đầu mối quan hệ.

Một hồ sơ phức tạp nhưng ít biến động

Hồ sơ của Lâm may mắn thuộc vào dạng không có biến động lớn: không có tiền án, không có vấn đề sức khoẻ, không có thông tin tố cáo. Vấn đề chủ yếu chỉ xoay quanh lịch sử ở lậu của Lâm.

Sau khi nộp hồ sơ khoảng 2 tháng, tôi tiến hành xin quyền làm việc cho Lâm. Thời điểm đó, việc xin đi làm rất dễ, gần như hôm trước nộp, hôm sau liền được cấp. Chính sách đó đến nay không còn nữa, có lẽ vì nước Úc đã không còn thiếu lao động như thời đại dịch vừa qua đi.

Bổ sung bằng chứng sau 2 năm

Thời gian này, Bộ Nội vụ còn có thêm cách làm việc khá ngộ nghĩnh. Hồ sơ ở lậu thường bị ngâm và nếu quá 24 tháng, Bộ sẵn sàng hào phóng cấp luôn tạm trú và thường trú.

Tuy nhiên, nếu Bộ cấp visa tạm trú sớm hơn, thì đến tháng thứ 24, người xin visa phải nộp xin thường trú và có hồ sơ kéo dài thêm 18 – 24 tháng, nâng tổng thời gian làm hồ sơ lên 3 năm rưỡi đến 4 năm. Đó là chưa kể đến việc người xin visa thường phải đóng thêm phí văn phòng để làm hồ sơ thường trú.

Khi khách đồng ý là họ không có gì vội vã, tôi hướng dẫn khách tổ chức bằng chứng nhưng không vội thu thập hay bổ sung. Sau khi hồ sơ đủ 2 năm, văn phòng mới tiến hành bổ sung bằng chứng cho hồ sơ.

Bằng chứng hồ sơ cũng không có gì phức tạp mà chỉ thể hiện được một đời sống chung thật sự của Xuân và Lâm: Xuân lo chi phí sinh hoạt, Lâm lo tiền thuê nhà. Hai em cùng nhau nấu ăn, dọn dẹp, cuối tuần gặp bạn bè, gọi điện về cho gia đình ở Việt Nam. Một lối sống yên bình, không ồn ào, nhưng đủ để hai em thấy hạnh phúc.

Một kết quả đúng lúc

Hôm nay, khi hồ sơ còn 10 ngày nữa là tròn 3 năm, Lâm nhận được thông báo cấp visa: cả tạm trú và thường trú.

Khi nhận được tin, Lâm còn hơi ngỡ ngàng vì mọi thứ diễn ra nhanh và nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì em lượng định.

Càng trùng hợp hơn khi năm nay đánh dấu tròn 10 năm kể từ ngày Lâm đặt chân đến Úc du học.

Thực tế mà nói, hành trình định cư của Lâm không trải qua biến động đáng kể nào. Không biến cố, cũng không kịch tính. Mọi thứ diễn ra êm đềm một phần nhờ may mắn: Lâm đã gặp được đúng người, lựa chọn đúng giải pháp, và hồ sơ nộp đúng thời điểm dễ thở nhất của Di trú Úc.

Tôi mong rằng rồi đây Lâm vẫn tiếp tục giữ được những điều đã giúp em đi được đến đây: một lối sống lành mạnh, một tình yêu chân thành, và một hành trình cùng Xuân trên những chặn đường phía trước.

​May mắn không ngẫu nhiên, nó chỉ là kết quả của việc kiên trì với những lựa chọn đúng đắn.
0 Comments

3/24/2026 0 Comments

“Đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai.”

​Ấn tượng đầu tiên của tôi về Linh, là em mang một vẻ đẹp rất “miền Trung”: da trắng, tóc dài, người dong dỏng cao, với một gương mặt khả ái, nhẹ nhàng nhưng lanh lợi. Lần đó, Linh đi cùng chồng đến gặp tôi để hỏi về hồ sơ visa bạn đời.

Chuyện của Linh

Khi tôi hỏi về tình huống visa của Linh, em kể rằng em sang Úc năm 20 tuổi bằng visa du học. Gia đình em sau đó gặp biến cố nên nguồn tài chính em bị gián đoạn. Linh đành bỏ dở việc học, bắt đầu trôi dạt giữa Melbourne.

Rồi em trải qua vài mối tình, quen nhầm vài người bạn xấu, để đến nổi dính vào vòng lao lí.

Ngày bị bắt vào trại giam, em mới phát hiện mình có thai. Tồi tệ hơn, em không biết cha đứa trẻ là ai.

Linh kể đến đây thì dừng lại. Mắt em hoen đỏ khi nghĩ về những ngày tháng cũ. Một quá khứ mà em không tự hào. Linh ngày ấy có lẽ là hiện thân của câu hát: "đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai…"

Rời trại giam với một đứa con nhỏ, Linh không có tiền, cũng không định hướng. Con phải dựa vào em, nhưng em thì biết dựa vào đâu, sống tiếp như thế nào. Và đó là lúc Hải, chồng em xuất hiện.

Lời kể của Hải

Hải kể rằng ngay lần đầu gặp Linh ở nhà một người bạn là Hải mê liền. Khó khăn lắm Hải mới xin được số của Linh từ bạn của người bạn đó, vậy mà khi Hải gọi điện, số máy đó đã không còn hoạt động. Hải tưởng sẽ không bao giờ gặp lại Linh nữa.

Bẵng đi một thời gian, Hải tình cờ gặp lại Linh đang đẩy con đi chợ. Hải cứ ngỡ Linh có lẽ đã quên mất mình, nhưng Linh lại nhớ ngay là gặp Hải ở nhà người bạn chung. Hải xin số của Linh rồi hai người bắt đầu nối lại liên lạc. Khi mối quan hệ gần gũi hơn một chút, Linh kể cho Hải nghe về thời gian ở tù, về đứa con không có cha, và cuộc sống của em thời gian đó.

Hải trân trọng sự chân thành của Linh, và Hải cũng lấy sự chân thành để đáp lại. Hải không vì những sai lầm của Linh mà rời đi, ngược lại Hải còn thường xuyên lại thăm và giúp đỡ hai mẹ con.

Quen nhau chưa bao lâu, cuộc đời Linh lại đối diện với một khó khăn mới. Một thử thách sinh tử theo đúng nghĩa đen: Linh bị chẩn đoán mắc bệnh máu trắng. Một căn bệnh mà ngay cả bác sĩ cũng không thể nói trước điều gì.

Nhưng căn bệnh ấy không đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ. Hải vẫn ở bên, thăm nom và giúp đở. Thời gian ấy, cuộc đời Linh xuất hiện hai kì tích: một là sức khoẻ hồi phục, một là tình yêu mà Hải giành cho em.

Ngày Linh khỏi bệnh, cũng là ngày Hải cầu hôn em.

Họ cưới nhau, và tìm đến tôi để làm hồ sơ bảo lãnh.

Cuộc sống về sau

Tình yêu của Hải và Linh lúc đó thật đầy đặn. Một người đàn ông tử tế với sự nghiệp ổn định, lại chăm chỉ và chịu khó, bên cạnh một người phụ nữ xinh đẹp, chỉ biết vun vén cho gia đình.

Sau tất cả song gió, ai cũng nghĩ rằng cuộc đời Linh đã bình yên sau khi tìm được đến đỗ. Nhưng cuộc đời lại chuẩn bị cho Linh một vòng quay khác.

Những áp lực công việc và tiền bạc, cộng thêm tính cách dễ nổi nóng của Hải đã liên tục làm tổn thương người vợ mà em từng rất yêu.

Những lời nói căng thẳng, những từ ngữ nặng nề, rồi những hành vi quá đáng… tích luỹ dần, giết chết mòn một tình yêu.

Khi mọi thứ đi quá giới hạn, Linh chọn dừng lại. Không phải vì em hết yêu chồng, chỉ đơn giản là em biết rõ rằng nếu tiếp tục, cái giá phải trả sẽ còn lớn hơn.

Hồ sơ Linh lại chuyển hướng từ một hồ sơ bạn đời thông thường, trở thành hồ sơ bạo hành.

Những hồ sơ kiểu này, chỉ thắng bằng chứng cứ, bằng việc chứng minh rằng mối quan hệ đó đã tồn tại thật, và nỗi đau của sự đổ vỡ… cũng rất thật.

Tôi vẫn tiếp tục kéo hồ sơ cho Linh...

Kết thúc và khởi đầu

Đến hôm nay, tôi gọi cho em. Báo với em rằng từ mai, chắc tôi sẽ không gặp em nữa.

Hồ sơ đã xong, cả em và con đều đã lấy được cả tạm trú và thường trú.

Bên kia đầu dây giọng Linh như vỡ oà.

Đã bao lần em gọi tôi, mong ngóng cuộc điện thoại cuối cùng này.

Và hôm nay, cuộc gọi ấy đã đến.

Linh nói, em muốn về Việt Nam, và làm gia đình bất ngờ.

Em tíu tít kể tôi về những dự định, lòng tôi ngập tràn niềm vui cho hai mẹ con.

Từ nay, mẹ con em sẽ ở lại đây… không còn là người “tạm bợ” mà với quyền định cư thường trú.

Tất nhiên, thường trú chỉ là bước đầu. Tương lai phía trước của hai mẹ con chắc sẽ còn nhiều thử thách.

Kết thúc cuộc gọi với Linh, tôi lấy hồ sơ em ra, viết lên bìa hồ sơ mấy chữ “Đã cấp / Đóng hồ sơ” mà trong lòng lại rung lên đôi dòng nhạc cũ:

“Xoa tay khi em vào đời, mà đời còn nhiều đắng cay.”

Có những người, cuộc đời không ban cho một quá khứ tử tế.

​Nhưng nếu đủ bản lĩnh, họ vẫn có thể giành lại… một tương lai đường hoàng.
0 Comments

3/24/2026 0 Comments

Vẫn có một kiểu người bảo lãnh như thế

Picture
Picture
Sau một thập niên dẫn khách tham dự điều trần, đây là hồ sơ duy nhất mà tôi đã đứng trước Tribunal để bác bỏ lời khai của chính thân chủ mình.

Hồ sơ của Huyền bắt đầu từ khoảng 8 năm trước.

Thời điểm đó, Huyền vừa sinh con với Trực. Trực là một người đàn ông đã có gia đình, nhưng anh ta nói với Huyền rằng mình đã chấm dứt với vợ cũ.

Thấy Trực sống một mình ở nhà một người quen, lại cư xử đàng hoàng và biết cách quan tâm. Huyền tin và chọn yêu Trực. Năm đó em mới 20 tuổi.

Chỉ đến khi Huyền mang thai, vợ của Trực mới tìm đến đánh ghen. Lúc Huyền biết mình là người thứ ba thì mọi chuyện với em đã quá muộn màng.

Đến sau này nghĩ lại, Huyền vẫn thấy mối quan hệ của Trực với vợ cũ rất khó hiểu: họ không sống cùng nhau, nhưng cũng không thực sự chấm dứt.

Sau lần đánh ghen, Trực vẫn khẳng định là đã chấm dứt với vợ cũ và tiếp tục mối quan hệ với Huyền, nhưng có một điều là Trực tuyệt nhiên không đả động gì đến việc bảo lãnh.

Sau khi Huyền sinh con, Trực lúc này mới bắt đầu quay lại với gia đình cũ để chăm sóc hai đứa con lớn; đứa con mới sinh với Huyền thì gần như bị bỏ mặc.

Đã vậy, thi thoảng Trực còn chê Huyền không giỏi chăm con như vợ cũ. Hễ Huyền phản ứng, thì hắn lại giở thói vũ phu.

Sau nhiều lần bị đánh đập, Huyền quyết định bỏ đi.

Lập tức, Trực quay lại, xin lỗi Huyền, và hứa sẽ thay đổi. Gia đình Huyền bèn đưa ra điều kiện: nếu muốn quay lại, phải làm hồ sơ bảo lãnh. Trực đồng ý. Và họ tìm đến tôi.

Hồ sơ được nộp.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, mọi chuyện lặp lại.

Trong giai đoạn tuyệt vọng nhất, Huyền đã tự làm hại bản thân và phải nhập viện cấp cứu. Hội phụ nữ sau đó vào cuộc, hỗ trợ xin lệnh án can thiệp, cấm Trực tiếp cận hai mẹ con.

Đáp lại, Trực rút đơn bảo lãnh.

Với Bộ Nội vụ, hồ sơ này gần như không có cơ hội, vì thời gian sống chung sau khi nộp hồ sơ chỉ khoảng 2 tháng. Mặc dù họ có con chung nhưng bằng chứng hồ sơ gần như không có gì ngoài vài tấm ảnh.

Sau cùng, Bộ Nội vụ từ chối với lý do: Bộ không chấp nhận mối quan hệ là thành thật.

Tôi tiếp tục giúp Huyền khiếu nại quyết định từ chối lên Tribunal.

Trong thời gian chờ xét xử, Trực quay lại. Huyền vẫn còn tình cảm, nên chấp nhận. Theo lệnh án can thiệp của Toà, họ lẽ ra không được sống chung, nhưng thực tế vẫn qua lại.

Trực hứa sẽ thay đổi; hứa sẽ ký lại bảo lãnh; và hứa sẽ cùng Huyền ra Toà.

Nhưng trên thực tế, Trực không không lập tài khoản chung, không có hoá đơn chung, không cung cấp bản tường trình, không có bất kỳ hành vi nào thể hiện cam kết. Không ngạc nhiên, đến ngày ra Toà, Trực lại biến mất.

Trong phiên điều trần đó, tôi đứng trước một lựa chọn khó khăn: bảo vệ câu chuyện tình yêu mà thân chủ tôi tin tưởng; hoặc nhìn vào thực tế của sự việc để đưa ra một lập luận pháp lý trái ngược với quan điểm của thân chủ mình.

Tôi đã chọn cách thứ hai.

Lần đầu tiên trong sự nghiệp, tôi giải trình trước Tribunal rằng: thân chủ tôi đã rất thành thực khi nói rằng cô ấy và chồng đã làm lành và quay trở lại, nhưng tôi tin cô ấy đã lầm.

Dựa trên bằng chứng của hồ sơ, người bảo lãnh chưa từng thể hiện ý định quay trở lại một cách nghiêm túc...

Sở dĩ nhận định của tôi và khách hàng của mình hoàn toàn đối lập, là vì khách tôi đã trả lời dựa trên cảm xúc, còn tôi nhận định dựa trên hành vi.

Tôi khẳng định rằng về mặt pháp lý, Tribunal nên đồng tình với tôi, rằng mối quan hệ đó chưa từng quay trở lại theo tiêu chuẩn của luật.

Đây là quyết định khó khăn nhất tôi từng đưa ra với tư cách là người đại diện.

Hồ sơ đó khiếu nại thành công và được trả về Bộ Nội vụ. Trong quyết định của mình, quan điểm của Tribunal nêu rõ rằng Huyền sẽ phải chọn một trong hai.

Nếu mối quan hệ còn tiếp tục, Trực phải ký lại đơn bảo lãnh.

Nếu không, Huyền phải chứng minh mình là nạn nhân của bạo hành gia đình - tức là mối quan hệ phải chấm dứt.

Huyền đưa lựa chọn đó cho Trực. Và một lần nữa, Trực không làm gì cả.

Ở đời, đôi khi không làm gì… cũng là một quyết định.

Huyền sau đó xác nhận với Bộ Nội vụ rằng mối quan hệ đã chấm dứt.

Có lẽ đến lúc đó, Huyền mới nhận ra điều mà tôi đã khẳng định ở phiên điều trần: có lẽ mối quan hệ đó chưa bao giờ thực sự quay trở lại như em từng nhầm tưởng…

Hôm nay, tôi gọi cho Huyền để báo tin: em đã được cấp cả visa tạm trú và thường trú.

Sau 8 năm.

Không có nước mắt vỡ oà, hay sự phấn khích.

Chỉ là một sự im lặng và trầm mặc.

Có những chặn đường, khi đến đích rồi… lại đã không còn quá nhiều ý nghĩa...

Tấm visa hôm nay, có lẽ không quan trọng bằng một điều mà Huyền vừa đánh mất: niềm tin rằng người đàn ông đó sẽ quay đầu.

Nhưng ngày mai vẫn sẽ đến.

Em có thể không còn là một người vợ.

Nhưng em vẫn là một người mẹ.

Và con trai em vẫn cần em.

​Khép lại bộ hồ sơ của Huyền, tôi cảm khái nhận ra rằng: hồ sơ visa không cần là một câu chuyện tình lãng mạn, đôi khi nó chỉ cần đủ vững vàng trước những yêu cầu pháp lí mà thôi.
0 Comments

2/24/2026 0 Comments

2 chiếc BVB 5 năm cho hồ sơ 309

Picture
Picture
0 Comments

2/5/2026 0 Comments

February 05th, 2026

Picture
​Lại một BvB 5 năm. Có lẽ đây sẽ là chuẩn mới của Di trú kể từ tháng 2 năm 2026.

BVB này có hiệu lực đến khi hồ sơ 820 có quyết định.

Nếu được cấp tạm trú, visa 820 sẽ thay cho BVB.

Nếu hồ sơ không thành công, BVB sẽ kéo dài thêm 5 tuần để người xin visa nộp khiếu nại.

​Khách không lo bị kẹt ở ngoài đâu ạ.
0 Comments

2/5/2026 0 Comments

Shock! BVB cấp trong 2 ngày. Thời hạn 5 năm.

Picture
0 Comments
<<Previous
Forward>>

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.