TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

8/25/2021 0 Comments

​Sau một tình yêu

Picture
Hơn nửa năm trước, Thư tìm đến văn phòng để kể về hồ sơ của mình.

Năm 2015, Thư kết hôn với chồng, tên là Tuấn, và Tuấn nộp hồ sơ bảo lãnh Thư đi Úc định cư.
Sau khi Thư theo chồng đi Úc, hai vợ chồng trải qua một năm tài chính khá chật vật vì công việc của Tuấn lúc bấy giờ không được ổn định cho lắm.

Đến năm thứ 2, một người bạn của Thư cho hai vợ chồng mượn $90.000 để sang một tiệm thức ăn nhanh. Thu nhập của hai vợ chồng nhanh chóng được cải thiện, họ trả lại tiền đã mượn của bạn chỉ trong vòng 1 năm.

Cuộc sống của hai vợ chồng tưởng chừng đã đến khúc êm đềm, ngờ đâu thời điểm ấy lại chính là đêm trước của ngày giông tố...

Tuấn nhìn thấy trị giá của tiệm thức ăn nhanh và anh muốn độc chiếm nó cho riêng mình. Anh đề nghị vợ sang tên để một mình Anh sở hữu quán. Tuấn cho rằng nếu không có Tuấn, Thư không bao giờ có được cơ hội đến Úc, nói gì đến việc sở hữu tài sản gì?

Về điểm này, Thư không đồng ý. Thư cho rằng suốt một năm qua, em cũng làm quần quật trong shop mà không nhận được một đồng lương nào, sao có thể nói trong đó không có đóng góp của em được?
Thư kể: "Tiền bạc không phải là vấn đề quá quan trọng, nhưng cách mà Tuấn lấy vấn đề visa ra để uy hiếp em thì em không thể chấp nhận được, Anh ạ"

Tôi gật đầu nhìn cô khách rất cá tính đang ngồi trước mặt mình.

"Nếu Tuấn thực sự rút bảo lãnh, em chỉ có cách chuyển hồ sơ theo hướng bạo hành. Hồ sơ bạo hành đúng ra là một cổ hai tròng. Một mặt, em phải chứng minh cho Bộ Nội vụ thấy em là vợ chồng thành thực; một mặt khác, em cũng phải chứng minh là trong lúc mối quan hệ là thành thực, bạo hành thực sự đã xãy ra. Em có thực sự nghĩ là quan hệ của vợ chồng em đã đến mức không thể cứu vãn được nữa hay không?"

"Em nghĩ vậy. Tối nay em sẽ nói chuyện lại với Tuấn. Rồi có gì, mai em sẽ báo cho Anh hay."

Hôm sau, Thư gọi lại cho tôi, em báo rằng tối qua Tuấn đuổi em ra khỏi nhà vì em không chịu ký bản "thoả thuận tài chánh" để nhượng lại quán thức ăn nhanh như yêu cầu của anh ta. Tuấn nói sẽ gọi điện lên Di trú để huỷ bảo lãnh.

Sau khi tiếp nhận hồ sơ của Thư, đầu tiên tôi giới thiệu Thư đi gặp một vài người để nhờ họ giúp đỡ. Phải nói là ai nghe chuyện của Thư ai cũng đều rất nhiệt tình, duy có một điều, trong nhận xét của họ, nhiều người đề cập đến việc Thư không bày tỏ nhiều cảm xúc trong các cuộc nói chuyện với những người có chuyên môn.

Tôi bảo Thư: "Những người này có vẻ như đang góp ý là em nên có thêm cảm xúc khi kể về chuyện đời của mình. Em đúng ra không cần phải làm ra vẻ mạnh mẽ, muốn khóc thì cứ khóc, có sao đâu?"

Thư nói:
"Em xưa giờ không biết cách kể lễ, không quen khóc lóc với người khác anh ạ. Em biết vậy thì sẽ tự làm khó mình nhưng em không biết mình phải bắt đầu ra sao..."

Tôi nói:
"Vậy để anh thử phân tích em nghe xem Anh nghĩ gì về câu chuyện của em nhé...
Ngày xưa Thư ở Việt Nam, em học hết đại học, em có một công việc tốt, một sự nghiệp đang chờ đợi và cả một tương lai trước mắt.
Khi Tuấn đến với em, Tuấn hứa yêu em trọn đời, hứa sẽ cho em một tương lai tốt hơn... và em đánh đổi tất cả chỉ vì tin vào lời hứa đó.
Bây giờ, người ta cưới em về. Sau bấy nhiêu năm sống chung, người ta chán chê lại muốn vứt bỏ em ra ngoài như một hàng phế phẩm, như một thứ bỏ đi...
Anh lại hỏi em, nếu bây giờ nếu em thực sự phải về Việt Nam, em sẽ đối mặt với gia đình, hàng xóm láng giềng ra sao nào?
Những cơ hội sự nghiệp ngày xưa em từ bỏ, giờ quay về em làm sao lấy lại?
Tất cả năm tháng thanh xuân em đã đánh mất trên cuộc hôn nhân này, ai sẽ là người đền lại cho em...
Anh hỏi em, rốt cục công bằng là ở chỗ nào ?"

Bên kia điện thoại, Thư khóc nức nở như một đứa trẻ con, ấm ức...

Tôi nói tiếp:
"Anh sẽ làm tất cả những gì có thể để kết cục đó không xãy ra với em. Anh hứa với em là anh sẽ không dễ dàng gì để em phải chịu thiệt.
Chỉ là mai này em đi gặp người ta, đừng quên những bất công mà em đang phải gánh chịu, em à, em đừng bao giờ giả định rằng em không cần nói thì người ta cũng đã biết là em đau đến mức nào..."

Lại nói về Tuấn, phải công nhận là Thư khá biết chọn chồng. Tuấn là người có ăn học. Chẳng qua, Tuấn sử dụng kiến thức ăn học của mình vào mục đích không mấy cao thượng mà thôi.

Sau khi rút bảo lãnh để gây sức ép lên Thư về vấn đề visa, Tuấn đi luật sư để yêu cầu tiến hành ly hôn. Trong hồ sơ ly hôn Tuấn khai là đã ly thân với Thư hơn 1 năm về trước.

Tôi giải thích với Thư đây là thông tin không đúng và rất bất lợi cho em. Bởi nếu 1 năm trước em và chồng đã ly thân, thì bạo hành dù có xãy ra, cũng là xãy ra sau khi mối quan hệ của em và chồng đã chấm dứt. Theo luật, hồ sơ của em sẽ bị từ chối.

Khi Thư kiên quyết là ngày ly hôn phải đúng theo sự thật, Tuấn vẫn khăng khăng bắt luật sư phải làm cho bằng được ngày ly thân đã hơn 1 năm, phiên toà gia đình tới lui hai ba lần vẫn không cách nào giải quyết được. Tất nhiên, Toà thiên về phía của Thư vì sự thật bao giờ cũng dễ chứng minh hơn là dối trá.

Một ngón đòn hiểm hóc nữa là để lấn áp về quyền kinh doanh quán thức ăn nhanh, Tuấn lại tiếp tục kêu luật sư mình tiến hành thủ tục gia hạn hợp đồng thuê mặt bằng chỗ quán thức ăn nhanh.

Luật sư Tuấn nói là Tuấn không muốn đứng tên chung cùng Thư, nên hoặc là Thư phải ký hợp đồng thuê 3 năm, hoặc Thư phải để Tuấn một mình thuê căn tiệm đó trong 3 năm sắp tới. Tất nhiên, Tuấn biết thừa là Thư không có tiền, cũng không có cách nào để tự thuê mặt bằng đó khi mà Tuấn đang điều hành quán thức ăn nhanh ở ngay tại chỗ thuê đó.

Mỗi lần như vậy, Thư lại lo lắng vì em không hiểu nhiều luật pháp nơi đây. Lắm lúc, trong cơn rối bời, Thư quá mệt mõi và chỉ muốn buông xuôi, bỏ rơi tất cả. Em lại gọi cho tôi, thở dài...

Tôi chỉ biết động viên Thư phải dũng cảm và mạnh mẽ hơn. Tôi gợi ý em nên phân loại công việc mà giải quyết. Chuyện nào gấp rút thì ưu tiên giải quyết trước, việc nào không vội lắm thì cứ để lại đó làm sau, làm mỗi lần một việc thôi nhưng tập trung mà làm cho tốt. Tôi khuyên Thư nên xem đây là cơ hội trui rèn, tôi hứa với em là khi em đã ở cuối chặn đường này mà nhìn lại, em sẽ thấy tự hào vì mình đã mạnh mẽ biết bao nhiêu...

Hôm nay chính là ngày cuối cùng của chặn đường đó. Bộ Nội vụ quyết định cấp visa thường trú cho Thư.

Từ nay về sau, không ai có quyền nói với Thư là ở xứ Úc này em không có quyền gì cả. Từ nay về sau, không ai có tư cách lấy hai chữ local để uy hiếp em, bởi từ nay về sau, em và họ là bằng vai phải lứa...

​Hôm nay gọi cho Thư báo tin có visa, tôi hỏi:
" Bữa nay mồng 6 rồi, mua vé máy bay về nhà ăn Tết với mẹ có còn kịp không em..."
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.