TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

3/31/2024 0 Comments

Tình yêu người đàn bà

Picture
Picture
​Anh Nhu sinh ra trong một gia đình khá giả ở Long An. Năm 25 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học bằng cử nhân kinh tế thì Anh thành mở công ty để kinh doanh. Công việc làm ăn phát đạt, năm 30 tuổi Anh Nhu cũng theo lối người xưa, rằng “tam thập nhi lập” để lấy vợ sinh con.

Anh Nhu gặp Chị Hoài cũng gọi là đẹp người đẹp nết. Chị Hoài là con nhà có học, ngoại hình ưa nhìn, cũng là con gái mới lớn, chưa từng thương ai. Hai người đang tìm hiểu nhau thì Chị Hoài có thai, công cuộc tìm hiểu của hai người thành ra rút ngắn. Họ cưới nhau hai tháng trước khi Chị Hoài sinh cho Anh Nhu một cậu con trai. Năm năm sau, Chị Hoài lại sinh thêm cho Anh Nhu một cô con gái.

Tình vợ chồng đến được với nhau đúng ra là cái phúc. Song cuộc đời này, trong cái phúc nào cung ươm cái mầm tai hoạ. Vì sự có con đến ngoài dự tính, Anh Nhu và Chị Hoài quyết định cưới nhau để có một gia đình, đặng lo cho con cái. Hiềm nỗi, cái ái tình của hai người chưa ngọt thì đã chóng mặn, chưa ấm đã vội vã nguội đi.

Anh Nhu như người chưa từng ăn chua, đâu biết là đời mình còn thiếu vị ấy. Những năm sống cùng chị Hoài, giả như có người con gái trẻ trung nào, gợi đem cái nhục dục thấp hèn mà dụ dỗ, Anh Nhu cũng chẳng màn. Hạnh phúc gia đình đối với Anh Nhu chỉ có vợ, và hai con để chăm lo và gánh vác.

Phúc - Họa ở đời

Giả như mọi chuyện cứ yên ả như thế, chẳng biết đến ngày nhắm mắt lìa trần, Anh Nhu có hài lòng về cuộc đời mình, hay sẽ xót xa vì chưa một lần được yêu say đắm. Bởi cuộc sống Anh Nhu dù vật chất không thiếu thốn, mà tình cảm vợ chồng đã sớm nhạt nhòa hết thảy.

Dù ở chung dưới một mái nhà, Anh Nhu và Chị Hoài dần trở thành hai thế giới riêng biệt. Giữa họ dần dần không còn sự quan tâm, sự cảm thông hay những sự vì nhau mà cố gắng. Sau này nhìn lại, Anh Nhu nghĩ rằng đầu đến cuối, Chị Hoài đối với Anh mà nói chỉ là một đối tượng tốt để kết hôn, và có lẽ với Chị Hoài, Anh cũng chỉ là một người có điều kiện phù hợp, không hơn, không kém.

Thế rồi sự chia ly ập đến. Sự ấy có lẽ là họa, cũng có thể là phúc, hoặc có khi trước là họa để sau lại thành ra phúc.

Anh, em, và chúng ta

Vốn ra Chị Hoài là con đầu trong gia đình. Lấy chồng xong, hai vợ chồng mua một căn chung cư ở Sài Gòn rồi dọn từ Long An lên Sài Gòn sống. Vì căn hộ còn dư phòng, Chị Hoài đón em gái mình lên ở chung để cô em tiện bề ăn học.

Việc trong nhà xuất hiện người em gái đã làm đảo lộn cuộc sống gia đình Anh Nhu. Những đi sớm về muộn coi như không kể, nhưng vì cô em vợ chưa trưởng thành tỏ ra là người ăn ở bừa bộn và nhếch nhác. Ban đầu Anh Nhu góp ý với vợ để Chị Hoài bảo ban em gái. Mà rồi những góp ý ấy cũng không hiệu quả, Anh Nhu nhiều lần phải đi chùi dọn nhà cửa sau khi đi làm về. Anh Nhu có phàn nàn với vợ thì Chị Hoài chỉ dửng dưng như không. Có lẽ Chị còn cho Anh là người nhỏ mọn.

Không thể chịu đựng thêm được, Anh Nhu đề nghị với Chị Hoài cho hẳn em vợ mỗi tháng 3 triệu để cô này thuê phòng, dọn ra ở riêng. Chẳng ngờ Chị Hoài nghe xong thì giận dữ. Chị Hoài cho rằng trong lúc Chị gái có nhà mà em mình không ở được thì thật là mất mặt. Sai lầm hơn, Chị Hoài lại còn đem việc ấy thưa lại với Mẹ mình. Khốn nạn thay cho cuộc hôn nhân ấy khi Mẹ vợ lớn tiếng chỉ trích người con rể, và Anh Nhu trong lúc tức giận đã đôi co thẳng mặt với kẻ bề trên.

Chuyện khi đã lớn rồi, hẳn Chị Hoài giận chồng lắm, mà Anh Nhu cũng không có ý gì muốn làm lành.

Gia đình và trưởng thành

Anh Nhu trách Chị Hoài không hiểu lẽ ở đời: ngày bé anh em ở chung một mái nhà, yêu thương nhau thì là rất phải. Nhưng một khi đã dựng vợ gã chồng, ở gần mõi miệng không bằng hãy ở xa để chấp nhận mõi chân.

Nói không phải bạc bẽo, nhưng Chị Hoài không nghĩ là nếu Chị Hoài một mực chăm lo cho các cậu các dì, còn Anh Hoài thì chăm lo cho các cô các chú, thử hỏi, gia đình ấy lấy ai chăm lo?

Sự ấy suy rộng ra đến hai bên song thân cũng vậy. Nếu Chị Hoài một mực nghe lời Ông Bà ngoại, Anh Nhu nhất quyết có hiếu với Ông Bà nội, thử hỏi gia đình của họ, con đẻ của họ lúc bấy giờ lại phải làm sao?

Người nào chưa hiểu thông điểm này có lẽ chưa sẵn sàng lập gia đình, họ chỉ nên sống một mình để làm cho trọn đạo hiếu, giữ cho tốt tình thân.
Sau dạo cãi nhau với Mẹ vợ, Anh Nhu đi Úc thăm con trai du học trở về thì Chị Hoài báo đã đệ đơn li hôn Anh. Cuộc hôn nhân của hai người đổ vỡ sau 13 năm chung sống.

Bén duyên

Li hôn xong, Anh Nhu cảm thấy ở Việt Nam quá ngột ngạt nên trở lại Úc chơi cho khuây khoả. Tình cờ, trong một lần đi chơi với em gái, Anh gặp Chị Tình.

Khi biết Anh Nhu và vợ mới thôi nhau, một người bạn trong nhóm nhanh nhảu chỉ vào Chị Tình, mách rằng Chị ấy và chồng cũng vừa đổ vỡ. Em gái Anh Nhu nghe vậy thì vui miệng bảo hay là hai người nên cho nhau một cơ hội chăng? Đoạn em gái Anh Nhu xin số Chị Tình, hẹn hôm nào đi cà phê tán gẫu.

Những ngày du lịch ở Úc, Anh Nhu chẳng có việc gì làm nên lấy số Chị Tình từ chỗ cô em gái để nhắn tin bắt chuyện. Những tin nhắn ban đầu còn e ngại, về sau thì cởi mở hơn. Khi đã thân thiết, Chị Tình kể Anh Nhu nghe về cuộc tình duyên trước đó của Chị và chồng cũ.

Khi trời bắt tội

Cũng dạo những năm khi Anh Nhu quen với Chị Hoài, bên đây Chị Tình cũng quen và kết hôn với chồng cũ, Anh Nhân. Anh Nhân là người tử tế, yêu vợ và tâm lý. Anh bảo lãnh chị Tình từ Việt Nam sang Úc, rồi hai vợ chồng cùng đi làm, dồn tiền, mua nhà để sống chung.

Chị Tình kể trước khi lấy chồng, Chị và Anh Nhân giao hẹn với nhau có hai điều: một là không ai được cờ bạc, hai không bao giờ được nói đến chuyện bán nhà. Phạm một trong hai điều ấy thì cuộc hôn nhân tất phải chấm hết.

Sang Úc được vài năm, Chị Tình mang thai đứa con đầu lòng của hai người. Chẳng biết vì duyên cớ gì, cái thai ấy chết đi ở tháng thứ 5, làm Chị Tình một phen khốn khổ. Người đàn bà có thai, những hóc môn trong người rối loạn, lại gặp cái đau đớn quá lớn về cả tinh thần và xác thịt nên lần sẩy thai ấy đã trở thành một đã kích quá lớn mà Chị Tình không thể vượt qua nỗi. Chị đâm ra ám ảnh nặng nề, sợ có con, sợ việc ái ân và sợ hết thảy đàn ông.

Thương cho Anh Nhân đang lúc sức xuân cuồn cuộn, khí xuân dồi dào mà không thể cùng vợ mình mặn nồng ân ái. May vì lòng thương vợ của Anh đủ lớn, nên một mặt anh cố chạy chữa cho Chị Tình, một mặt Anh kiên nhẫn ở cạnh Chị Tình để an ủi, động viên vợ qua con khổ nạn.

Tiếc là ý trời không tựa mối duyên tình ấy, bệnh Chị Tình trải gần chục năm không có tiến triển gì. Một ngày Anh Nhân đi đón vợ ở chỗ làm về, Anh nói với Chị Tình là Anh muốn bán đi căn nhà hai người đang ở. Nhớ đến lời giao hẹn cũ, Chị Tình biết cái mà Anh nhân quyết định từ bỏ lúc ấy, không chỉ là căn nhà mà là cả cuộc duyên tình lòng đong.

Chị Tình ngậm ngùi chấp nhận duyên tình hai người đến đấy là phải thôi. Dù cũng rất lo là hết cả đời này có thể Chị sẽ không còn tìm được người đàn ông nào tử tế như Anh Nhân nữa, nhưng Chị Tình cũng đủ yêu thương để từ bỏ, chỉ mong anh Nhân có thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Cuộc hôn nhân ấy, dù Anh Nhân và Chị Tình chẳng phụ rẫy gì nhau mà cũng phải chấm dứt sau 11 năm là bởi tại ý trời vậy.

Từ ngày li dị với Anh Nhân, Chị Tình chỉ còn biết đi làm và kiếm tiền. Chị sống một mình gần 5 năm, trong cái mặc cảm mình là người phụ nữ không toàn vẹn, cho đến ngày Chị quen với Anh Nhu.

Rổ rá cạp lại

Anh Nhu đã rõ chuyện đời Chị Tình như thế thì lòng sinh ra thương cảm. Gặp khi ở Úc Anh không có việc gì làm, thi thoảng Anh lại ghé nhà Chị Tình chơi. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Anh Nhu dần trở thành một phần mới trong cuộc đời của Chị Tình.

Mỗi hôm Chị đi làm về, Anh sẽ sang chơi với Chị. Họ nói chuyện phiếm, đắp mặt nạ dưỡng da cho nhau; trong lúc Chị nấu bữa tối cho Anh ăn, Anh sẽ phụ chị dọn dẹp linh tinh trong nhà; ăn xong thì Anh rửa chén, đêm nào họ cũng tâm sự đến khuya rồi Anh Nhu mới ra về.

Dạo Chị Tình chuyển nhà, Anh Nhu cũng sang phụ dọn dẹp. Buổi chiều hôm ấy, Anh Nhu ỡm ờ nói với Chị Tình là nếu dọn đồ xong sớm thì Anh ấy sẽ về nhà, còn như dọn xong muộn quá, Anh ấy sẽ ngủ lại luôn. Chị Tình nghe xong thì chỉ ừ một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Đêm ấy, dọn dẹp xong thì đã nửa đêm, Anh Nhu ngủ lại nhà Chị thật. Hai người nằm chung một giường, đắp chung chiếc chăn nhưng chỉ tâm sự với nhau rồi đi ngủ. Anh Nhu không có động thái gì vì cho rằng bấy giờ vẫn chưa phải lúc.

Rồi Chị Tình theo Anh Nhu về Việt Nam. Trước họ về Long An để Anh Nhu thu xếp việc nhà, sau Chị Tình đưa Anh Nhu về Bạc Liêu để giới thiệu Anh Nhu với gia đình Chị ở Việt Nam. Ở nhà Chị Tình, người nhà lại để Anh Chị ở chung phòng, cố tình tạo điều kiện cho hai người, nhưng ở Bạc Liêu Anh Nhu vẫn một mực kiên nhẫn.

Đúng người - đúng thời điểm

Trước bữa về Úc vài ngày, hai người đưa nhau xuống Vũng Tàu chơi. Đêm ở Vũng Tàu, Anh Nhu đưa chị Tình đi ăn mì thảy. Đường đi bộ từ quán mì về lại khách sạn khá xa, trên đường về Anh Nhu rủ Chị Tình vào một quán bar. Trong hơi rượu chếnh choáng, Anh bày trò rủ Chị cùng nhau uống rượu giao bôi. Chị Tình đêm ấy vui quá nên cứ cười rũ rượi. Anh Nhu nhân dịp vui ấy mới tỏ thật lòng mình, Chị Tình không nói gì, chỉ lấy giọng cười thay lời đồng ý. Rồi họ đưa nhau ra bờ biển, đi bộ dưới ánh trăng. Đêm ấy, ở khách sạn, họ lần đầu thân mật.

Nghĩ lại chuyện lúc ấy, Anh Nhu kể:

- “Đối với Anh, việc gần gũi với Tình là cả một sự mạo hiểm lớn. Nếu Anh không thành công, Anh có thể sẽ mất Tình mãi mãi. Bảo đừng nghĩ Anh muốn gần Tình vì cái nhục dục thấp hèn, chẳng qua, Anh muốn cho Tình vượt qua cơn ám ảnh, để cô ấy trở lại cuộc sống bình thường. Vậy rồi từ đó mà tụi Anh đến với nhau”.

Sau chuyến du lịch ấy, hai vợ chồng được em gái Anh Nhu dẫn ra văn phòng tôi để làm hồ sơ. Tôi phân tích rằng hồ sơ hai người có đặc thù là du lịch kết hôn, lại là mua một trâu tặng hai nghé, hồ sơ loại này cứ chuẩn bị hồ sơ cho cẩn thận và thuyết phục là được.

Người đàn bà khi yêu

Hôm Anh Nhu ngồi với tôi để làm bản tường trình, tôi hỏi Anh yêu gì ở Chị Tình, thì Anh thành thật kể:

- "Tình là người tỉ mỉ và chu đáo. Cái sự chu đáo đến lạ kì mà Anh không ngờ con người ta có thể làm được. Bảo cứ tưởng tượng là bằng cách nào đó Tình có thể hiểu từng suy nghĩ trong đầu anh, để rồi cô ấy làm vừa lòng Anh từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, trong khi Anh chẳng cần phải nói ra bao giờ.

Như hôm rồi Anh với Tình đi chợ. Anh thấy cái cặp xách rất đẹp, nghĩ bụng là nếu mua cho con Anh thì thằng bé sẽ thích lắm. Nhưng Anh đang phân vân không biết có nên mua không nên ngó lơ đi chỗ khác rồi suy nghĩ. Vậy mà Tình đi đến chỗ cái cặp xách, lấy xuống bảo Anh: cặp này mà mua làm quà cho con thì thằng bé chắc sẽ thích lắm.

Nhiều khi Anh nghĩ lại, Anh vô cùng ngạc nhiên về ra sự khác biệt giữa Tình và của Hoài. Sao cũng là phụ nữ, một người lại có tình mà một người lại vô tâm đến thế? Nói dung tục mà nghe, Anh tự thấy mình cũng chẳng là cái gì để xứng với việc Tình phải bận tâm quá đến vậy.

Lần đầu tiên trong đời Anh mới biết, thì ra khi một người đàn bà yêu một người đàn ông, họ sẽ lưu tâm để hiểu cái bụng chồng mình, rồi sống cho đẹp lòng người đàn ông của họ. Hạnh phúc của họ chỉ đơn giản là khi được sống cho vừa bụng người yêu.

Người đàn ông nào đứng trước một tình yêu như thế, cũng sẽ tự thấy mình có bổn phận phải đáp trả một cách tương xứng. Thế rồi hai người sẽ vì đó mà cùng nhau vun đắp cho một tình yêu. Chỉ có những đàn ông vô tri mới không hiểu rằng: nếu lỡ đánh mất một người đàn bà như thế, y có thể sẽ hối hận cả đời và chẳng bao giờ tìm lại được một người thứ hai.

Anh không nghĩ trong cuộc hôn nhân trước, Anh và vợ cũ đã từng yêu nhau, dù bọn Anh đã cưới nhau và đã có con với nhau. Nói ra nghe thì xấu hổ, chứ cuộc đời Anh sống 47 năm, sau một lần li hôn, mới yêu đây là lần đầu".

Hồ sơ Anh Nhu nộp vào chưa đầy 4 tháng thì Bộ Nội vụ cấp tạm trú cho Anh và cậu con trai. Anh Nhu tính đợi sau khi Anh vào thường trú mới đón cô con gái ở Việt Nam qua bên này.

Tạm xếp lại một bộ hồ sơ, tôi cảm ơn vợ chồng Anh Nhu – Chị Tình đã giúp tôi hiểu được một cung màu rực rỡ của tình yêu đích thực. Cái tình yêu cuồn cuộn ấy mới xứng đáng làm chủ đề cho ta đem ra mà phân tích và luận bàn trong những buổi trà dư tửu hậu.

​Quý độc giả hãy tự hỏi mình, xem cuộc đời quý vị đã yêu và được yêu bằng một tình yêu mãnh liệt như vậy lần nào chưa?
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.