TRUONGNHUBAO.COM
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
  • Home
  • About Us
  • News
  • Tips
  • Laws
  • Audio Books
  • Livestreams
  • Love and Life
  • Published
  • Reviews
  • Contact us
Search by typing & pressing enter

YOUR CART

Câu chuyện Di trú

Thông qua những câu chuyện có thật của các khách hàng cũ, chúng tôi hy vọng​
đem đến cho quý vị góc nhìn tốt hơn về các tình huống Di trú và cách ứng phó

4/10/2024 0 Comments

Valentine của Huyền

​Năm ngoái, Huyền tìm đến văn phòng tôi để tư vấn về hồ sơ của mình. Huyền là bạn của Thuỷ, một khách cũ của văn phòng. Thuỷ và Huyền chơi khá thân, nên hai em đều biết khá rõ hồ sơ của nhau là nan giải. Sau khi Thuỷ lấy được visa, Thuỷ khuyên Huyền nên về gặp tôi để tư vấn.

Huyền kể năm 2017, em đến Úc du học. Thời gian này em ở nhà của Chị gái. Một lần đi tàu, Huyền tình cờ quen với Hậu, một anh chàng người Việt hơn em 10 tuổi. Hậu sinh ở Việt Nam, nhưng từ bé đã đến Úc nên thời gian đầu, Hậu thậm chí nói tiếng Việt còn không thạo lắm. Vậy mà chỉ sau mấy năm quen nhau, Hậu còn có thể nhắn tin cho Huyền bằng tiếng Việt có dấu.

Huyền kể thời gian tán tỉnh, Hậu biết tiếng Việt của mình còn chưa giỏi nhưng Hậu luôn cố gắng nói tiếng Việt với Huyền và người nhà em để Huyền cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh Hậu, dù điều này có nghĩa là Hậu sẽ phải “động não” nhiều hơn. Huyền kể rằng chính sự quan tâm này của Hậu đã cho em cảm nhận về một khởi đầu ấm áp.

Huyền lại kể mỗi khi đi chơi chung, Hậu luôn nằng nặc đi những nơi và ăn những món mà Huyền thích. Có những hôm Huyền cố tình nói mình không biết ăn gì để Hậu được tuỳ ý, thì Hậu vẫn kiên nhẫn hỏi Huyền xem em muốn ăn món nước hay khô, thích ăn cơm hay bún… rồi cuối cùng, Hậu vẫn sẽ đưa Huyền đi ăn món ăn mà Huyền thích.

Huyền kể rằng Hậu đã đáng yêu, mà Mẹ Hậu còn tuyệt với hơn. Ngày Hậu dẫn Huyền về giới thiệu với gia đình mình. Huyền rùng mình tưởng tượng đến cảnh làm dâu trong phim truyền hình với người mẹ chồng với cặp răng nanh nhọn hoắc. Nhưng mọi việc trái hẳn với tưởng tượng của Huyền, Mẹ Hậu chủ động kêu Huyền ngồi ở sofa, rồi Mẹ lại ngồi cạnh bên Huyền, nắm tay em để nói chuyện cho gần gũi. Lúc đưa Huyền về, Hậu mới bật mí là Mẹ Hậu rất sợ Hậu quen người Úc, họ không nói tiếng Việt, không cùng văn hoá thì sau này Mẹ Hậu khó sống chung. Vậy nên khi biết Hậu quen với Huyền, bà đứng ngồi không yên và bắt Hậu phải dẫn Huyền về giới thiệu.

Chuyện tình cảm của Huyền và Hậu cứ thế phát triển thật nhanh. Vài tháng sau, Mẹ Huyền có dịp sang Úc và hai bên gia đình đã bàn đến chuyện hôn nhân. Giữa năm 2018, Huyền và Hậu làm đám cưới rồi Huyền chuyển hẳn về nhà Hậu để sống chung.

Hậu cưới được ít lâu thì người em trai của Hậu cũng kết hôn ở Việt Nam. Hiền, em trai của Hậu, cũng là người Úc gốc Việt nhưng lúc này đang công tác ở Việt Nam và quen với vợ mình cũng là người Việt. Hậu và Huyền nhân dịp ấy cũng về nước và có một kì trăng mật thứ 2 ở Việt Nam, trước khi đi đi dự đám cưới của Hiền và vợ.

Quay trở lại Úc, Huyền học nghề nail và bắt đầu phụ tiền sinh hoạt trong gia đình. Cứ vài hôm, Huyền lại thực tập nghề trên chính mẹ chồng của mình nên bà tuần nào cũng được hai ba lần thay màu móng tay. Mẹ Hậu vui và tự hào về người con dâu hiểu thảo ấy không biết bao nhiêu mà kể.

Những đợt sóng gió đầu tiên

Nhưng giữa lúc hạnh phúc ngập tràn tưởng như trọn vẹn ấy thì Huyền bắt đầu phát hiện thấy một điều rất lạ. Hậu cũng đi làm đều đặn nhưng tiền bạc của Hậu lúc nào cũng thiếu hụt dù không thấy Hậu tiêu xài vào việc gì. Huyền kể, ngoài giờ đi làm, hai vợ chồng chỉ ở nằm ở nhà xem phim tình cảm Hàn Quốc, chẳng hiểu tiền bạc lại hao hụt đi chỗ nào?

Khi Huyền hỏi thì Hậu mới kể ra là Mẹ Hậu trước có chơi hụi và bị vỡ nợ. Hiện tại Hậu phải giúp mẹ trả nợ thêm 2 năm nữa mới mong hết được. Huyền thấy Hậu nói vậy thì cũng yên lòng vì thấy chồng có hiếu, biết thương mẹ. Lúc đó, Huyền còn muốn phụ thêm tiền của mình để giúp mẹ chồng sớm hết nợ, để gia đình sớm có ngày ổn định.

Nhưng cái kim trong bọc cũng có ngày lộ ra. Một hôm Huyền đang làm móng chân cho Mẹ chồng thì Mẹ tâm sự rằng bổn phận người làm cha mẹ nuôi con chỉ mong con lớn không chứ không mong gì nhờ vả. Mẹ kể cả ba đứa con mẹ dù lớn nhưng mẹ không mong chờ gì từ con mình bao giờ.

Huyền lấy làm lạ hỏi về việc Hậu thường xuyên hụt tiền và Hậu nói với Huyền là Hậu đang giúp mẹ trả nợ thì Mẹ chồng mới giãy nảy. Lúc bây giờ Mẹ mới nói cho Huyền biết hai việc: một là Mẹ không thiếu nợ ai để Hậu phải trả, và hai là Hậu ngày trước vốn có thói cờ bạc làm mẹ rất lo, từ lúc quen Huyền Mẹ cứ nghĩ là Hậu đã bỏ được tật ấy, giờ xem ra thì Hậu đang quay lại thói xưa.

Sau buổi nói chuyện hôm ấy, Mẹ gọi Hậu và Huyền lại rồi để nghị hai đứa thuê nhà dọn ra sống riêng. Mẹ cũng gợi ý là sau khi ra riêng, Hậu nên giao tài chính cho Huyền quản lý. Mẹ mong với động thái ấy, Hậu sẽ chấm dứt được thói hư tật xấu. Trước khi hai vợ chồng dọn ra, cả gia đình còn tổ chức đi chơi xa một chuyến cùng nhau, và trong chuyến đi ấy, Huyền và Hậu còn bàn đến chuyện có con.

Để Huyền không phải tiếp xúc với hoá chất mỗi ngày, Hậu xin cho Huyền vào làm chung hãng mà Mẹ Hậu, Chị gái Hậu và Hậu đang làm việc. Tuy nhiên, kế hoạch giám sát chặt chẽ của Mẹ và Huyền đã hoàn toàn thất bại, thậm chỉ là phản tác dụng.

Một tình yêu sụp đổ

Từ khi dọn ra ở riêng, Hậu xác định không thể che dấu Huyền nên cũng không cần phải dấu giếm nữa. Hậu bắt đầu dùng tiền trong tài khoản chung để đánh bạc. Mỗi tuần khi lương của Hậu được chuyển vào tài khoản chung, các công ty tài chính sẽ lũ lượt rút tiền nợ một cách đều đặn và hai vợ chồng gần như chỉ có thể sống lay lắt theo mỗi tuần lương.

Cũng có lúc hai vợ chồng cãi nhau vì chuyện tiền bạc, Huyền khuyên Hậu không nên đi theo vết xe đổ của ba chồng để đến nỗi mẹ con Hậu phải một thời túng bấn. Tuy nhiên, khi Hậu vẫn chứng nào tật ấy, Huyền tuy cũng giận và buồn nhưng em nghĩ, ông chồng nào cũng có thói xấu, tuy chồng em bây giờ đâm ra cờ bạc là hư nhưng tính ra, Hậu vẫn hết lòng yêu vợ, Hậu chỉ biết thương Huyền là nhất. Huyền nghĩ chuyện tiền bạc ít ra đở tệ hơn ngoại tình, cái hư hao ở đây chỉ là tiền bạc nên em cũng đành kiên nhẫn mà cam chịu, mong một ngày Hậu sẽ tỉnh ra mà thay đổi.

Huyền kể Hậu đi cờ bạc lâu lâu cũng gặp số hên. Những lần có tiền là Hậu sẽ nghĩ đến Huyền đầu tiên. Hậu sẽ dẫn Huyền đi ăn, rồi mua cho Huyền những món trang sức mới, thay cho những trang sức cũ mà Hậu đã lỡ bán mất khi thua bạc.

Huyền kể em vẫn tiếc mãi khi nghĩ về cặp nhẫn cưới, sau mấy chục lần cầm cố, Hậu cũng đã bán phăng luôn cặp nhẫn cưới của hai vợ chồng… Tuy nhiên, những khi thấy Hậu vui vẻ, vuốt ve và tìm cách chăm sóc vợ từng li từng tý, Huyền chẳng thể nào giữ mãi mặt giận với Hậu, dù biết Hậu đã cờ bạc sau lưng mình. Theo thời gian, Hậu lén dùng tên Huyền, giấy tờ của Huyền và giả chữ kí của Huyền để mượn nợ. Ở với Hậu nửa năm, Huyền phát hiện ra tên mình cũng đã mang nợ vài công ty tài chính như chồng mình.

Tuy nhiên, điều kinh hoàng nhất đối với Huyền là khi em phát hiện ra Hậu không chỉ cờ bạc mà còn nghiện ngập. Một hôm, Huyền phát hiện ra ống kim tiêm rơi ra từ bọc quần của Hậu, Huyền lúc ấy thực sự hoảng sợ và sụp đổ. Em gọi cho Mẹ chồng thì Mẹ mới tiết lộ thêm là ngày xưa Mẹ biết Hậu có nghiện, nhưng thời gian quen Huyền đã bỏ hẳn, không hiểu lí do gì mà bây giờ lại quay lại như xưa. Mẹ Hậu tuy than trời trách đất, nhưng vẫn năn nỉ Huyền đừng bỏ Hậu, vì Huyền là hy vọng duy nhất để níu giữ Hậu trở lại con đường ngay.

Huyền suy sụp đến mức phải ở nhà mấy hôm. Em không rời khỏi nhà mà chỉ nằm trong phòng và khóc. Em không có thân nhân ở Úc, không thể tâm sự với ai mà cũng không muốn phiền lòng cha mẹ mình ở Việt Nam. Người thân Huyền chỉ có Hậu, bạn bè Huyền cũng chỉ có Hậu, Hậu vừa là người bạn đời và người thương yêu duy nhất mà Huyền có ở Úc. Vậy nên, khi Huyền không thể dựa vào Hậu, em không biết phải tâm sự với ai.

May mà Hậu cũng yêu Huyền và nhẹ nhàng với em trong những ngày em suy sụp. Ba ngày Huyền ở nhà là ba ngày Hậu đi làm một mình. Mỗi ngày Hậu đều mua cơm để sẵn ở bàn. Để không làm phiền đến Huyền, mỗi tối Hậu đều sẽ ngoan ngoãn ra phòng khách để ngủ. Dù Huyền không trả lời, Hậu vẫn nhắn tin cho Huyền, lần này đến lần khác, tin này đến tin khác. Hậu xin lỗi Huyền và xin Huyền tha thứ. Cuối cùng, Hậu hứa sẽ cai nghiện để làm lại cuộc đời với Huyền.

Rồi Hậu đăng kí chương trình cai nghiện. Mỗi ngày đi làm, Hậu phải ra hiệu thuốc để trình diện và nhận thuốc uống để cắt cơn. Huyền đi theo Hậu để gặp bác sĩ tâm lý của Hậu thì ông cũng động viên gia đình hỗ trợ Hậu để tăng quyết tâm cai nghiện cho Hậu, bác sĩ nói nếu Hậu có thể quyết tâm trong 2-3 năm, liệu trình cai nghiện của Hậu hy vọng sẽ hoàn tất.

Đứng trước những lời ấy, Huyền không chút giao động với suy nghĩ nên rời bỏ Hậu hay ở lại, mà suy nghĩ duy nhất trong em là phải giúp Hậu cai nghiện để cùng nhau làm lại cuộc đời. Đối với Huyền lúc đó, việc cai nghiện của Hậu sẽ quyết định hạnh phúc về sau của cuộc đời em.
Tuy nhiên, sau tầm nửa năm cai nghiện, một con sóng gió khác ập đến và nhấn chìm hoàn toàn cuộc hôn nhân vốn đang ngắc ngoải của Huyền.
Cảnh sát tìm đến tận nhà để đưa bản cáo trạng truy tố Hậu vì tội trộm cắp tài sản. Khi Huyền hỏi Hậu, Hậu còn bao biện rằng cảnh sát đang vu khống Hậu vì những lỗi lầm cũ. Hậu hứa với Huyền là sẽ tìm luật sư để cãi trắng án. Tuy nhiên, Huyền đoán những áp lực này là quá sức với Hậu, và chúng đã đẩy Hậu vào con đường không lối thoát.

Hậu bắt đầu bỏ hẹn với hiệu thuốc. Song song với việc uống thuốc không đều, Hậu lại thường xuyên tới lui với bạn cũ. Có một lần, thấy Hậu rời chỗ làm, Huyền dùng định vị điện thoại để tìm đến tận ổ tiêm chích của Hậu. Khi mấy gã nghiện ở cửa chối là Hậu không có ở trong nhà, Huyền thậm chí làm dữ và doạ sẽ gọi báo cảnh sát. Mấy cậu bạn do dự một lúc rồi cũng cho Huyền vào nhà. Đi qua mấy căn phòng u ám, Huyền thấy Hậu nằm vật vã trên băng ghế sofa, không còn nhận thức gì nữa. Lúc ấy, Huyền chợt rợn người, tự nghĩ nếu có chuyện xấu gì xãy ra với em ở trong đây, có lẽ sẽ không ai biết được để điều tra, chứ đừng nói đến chuyện kịp thời ứng cứu.

Vậy mà đêm ấy khi Hậu trở về nhà, Hậu còn kiếm điều cãi cự với Huyền. Mọi thứ có lẽ đã vượt quá mức chịu đựng của Hậu, nhưng tồi tệ hơn, sức chịu đựng của Huyền cũng đã không còn. Những cuộc tranh cãi dần dập tắt tất cả những ấm áp cuối cùng của cuộc hôn nhân ấy. Hậu sau đó bỏ nhà đi, và Huyền cũng không còn sức để níu kéo.

Một hồ sơ bạo hành

Mấy tháng làm việc cùng với Huyền là quãng thời gian bản thân tôi cũng rơi vào trầm cảm. Không một con người nào, dù là nam hay nữ đáng phải chịu đựng những tổn thương và ngược đãi mà Huyền đã từng trải qua.

​May mà đến cuối cùng, Huyền cũng nhận được kết thúc có hậu mà em hoàn toàn xứng đáng. Và còn ý nghĩa hơn khi kết cục kì diệu ấy lại xãy ra đúng vào ngày lễ tình yêu để tôi có thể trao cho Huyền một món quà Valentine ưng ý.
0 Comments



Leave a Reply.

    Author

    Trương Như Bảo
    Đại diện Di trú số 1677990


    Archives

    June 2026
    April 2026
    March 2026
    February 2026
    January 2026
    December 2025
    September 2025
    August 2025
    July 2025
    June 2025
    May 2025
    March 2025
    February 2025
    November 2024
    October 2024
    September 2024
    August 2024
    July 2024
    June 2024
    May 2024
    April 2024
    March 2024
    October 2023
    August 2023
    February 2023
    December 2022
    July 2022
    June 2022
    May 2022
    April 2022
    March 2022
    February 2022
    January 2022
    December 2021
    November 2021
    October 2021
    September 2021
    August 2021


    Liên kết đến Facebook Trương Như Bảo
Powered by Create your own unique website with customizable templates.